Không chết không thôi!
Giọng nói kinh thiên động địa, th* t*c như vậy, không kiêng nể gì. Phỏng chừng cả Cúc Hoa thành, mỗi người đều nghe thấy.
Âm thanh này có thể nói là cực kỳ phẫn nộ. Thậm chí mang một cảm giác căm giận đối phương tới tận xương tủy, lại còn gằn từng chữ một. Triển Mộ Bạch trong lúc nhất thời không nghe ra được là giọng nói của ai. Nhưng thực lực của người này khẳng định tuyệt không thua kém chi mình.
Con mẹ nó, ta trêu chọc vào ai chứ? Sao đang yên đang lành, lại dùng hết công lực mắng ta trong đêm khuya yên tĩnh như vậy chứ? Sợ người khác không nghe được sao?
Đây cũng là chuyện mà từ lúc mình thành danh tới giờ chưa gặp phải, Triển Mộ Bạch không khỏi giận dữ. Hắn định đi ra ngoài xem coi kẻ có thực lực không thua mình đó là ai mà lại không để ý thể diện lại mắng mình như vậy. Thì đột nhiên oanh một tiếng, tường bao quanh tiểu viện của mình bị một cái gì đó tông vào, sinh ra chấn động cực lớn. Lúc hắn phi thân ra lại nghe thấy Hưu một tiếng, một đạo âm thanh bén nhọn xé gió truyền đến. Triển Mộ Bạch tập trung nhìn thì thấy bộ hắc ý đang bay tới. Chẳng lẽ có người dùng y phục làm ám khí!
Ám toán ai? Chẳng lẽ chỉ bằng một bộ y phục là có thể muốn đối phó với ta sao? Điều này thật sự là rất khinh người a.
Thế sự không có cái gì là tuyệt đối, không ai nói một bộ y phục lại không thể đối phó được với cường giả Thánh Hoàng, thế sự cho tới bây giờ thì chỉ có việc không thể tưởng được, chứ không có cái gì là không làm được.
Cảm thấy bị người miệt thị cực độ, Triển Mộ Bạch hừng hực giận dữ, một tay chộp lấy bộ quần áo, đang muốn nói gì thì lại cảm thấy nhớt nhớt, thì ra là máu, dính đầy trên quần áo, thậm chí còn có chút tương dịch màu trắng.
Triển Mộ Bạch đã xem xét khắp nơi nhưng không có phát hiện động tĩnh gì. Bộ hắc phục dính đầy này giống như từ trên trời rớt xuống vậy. Triển Mộ Bạch cũng là người tài trí, hắn cũng đoán được vài phần.
Không khỏi khinh thường cười nhẹ một tiếng, thầm nghĩ:
- Vừa rồi, kẻ đánh lén tính giá họa cho ta sao? Chỉ bằng một bộ hắc y phục dính máu là có thể vu cáo hãm hại Triển Mộ Bạch ta? Cái này cũng thiệt là quá quá coi thường ta rồi. Coi như ngươi vu cáo hãm hại thì ai làm gì được ta? Thật là nực cười!
Hắn cười ha ha nói:
- Bọn chuột nhắt phương nào lại dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy, quả nhiên là buồn cười.
- Có phải không? Triển Mộ Bạch, việc hôm nay rốt cuộc có đáng buồn cười hay không thì nên giải thích cho lão phu nghe một chút. Lão phu thật sự có hứng thú, quả thực rất có hứng thú!
Một âm thanh âm trầm, áp lực tới cực điểm vang lên từ bên ngoài. Với tu vi của Triển Mộ Bạch, nghe được câu này cũng không khỏi giật mình.
Tào Quốc Phong!
Tuy rằng người nói chuyện có chút kỳ quái, trạng thái thất thường, càng có ý tứ vặn hỏi. Nhưng Triển Mộ Bạch vẫn đoán được, người nói chuyện chính là Tào Quốc Phong.