Tuy rằng không tin Triển Mộ Bạch với thân phận Thánh Hoàng sẽ làm ra sự tình bỉ ổi đến bực này nhưng cũng không thể không đề phòng. Giờ phút này, mắt thấy sự việc phát sinh, bảy người đồng thời trong lòng dâng lên sự phẫn nộ to lớn.
Triển Mộ Bạch, ngươi thật đúng là không biết lượng sức mình.
Bảy người không hẹn mà cùng đứng dậy, cấp tốc nhìn ra cửa phòng mình của mình thì chỉ thấy được một cái bóng người màu đen nhẹ nhàng, nhanh tới cực điểm. Trong tay như đang cầm cái vật gì, đang xông ra từ cửa sau phòng Quân Mạc Tà, người nhào lộn vài lần đã đi xa bảy tám trượng vượt ra khỏi bờ tường.
Vẫn vô thanh vô tức nhưng toàn bộ động tác của hắn đã lọt vào trong mắt của bảy người.
Người này dáng cao to, động tác giơ tay nhấc chân đều tạo ra tư thế tiêu sái phiêu dật. Đúng là thủ đoạn của Triển Mộ Bạch.
Bịch một tiếng, một vị Thánh Hoàng từ trong phòng Quân Mạc Tà vọt ra, người chưa xuất hiện đã kêu lên:
- Tào lão Đại, không tốt, người đã không còn.
- Triển huynh, thật sự đi vội vã như vậy?
Tào Quốc Phong trong lòng đã tức nổ phổi, thủ đoạn của Triển Mộ Bạch ngươi cũng quá đê tiện. Đã nói mọi người cạnh tranh công bình, sao ngươi lại có thể đêm khuya tiến đến cướp người. Mặc dù là cười nói nhưng khẩu khí mang theo hàn khí tỏa ra xung quanh. Hiển nhiên trong lòng phẫn nộ tới cực điểm.
Đạo nhân ảnh kia tựa hồ ngừng lại một chút thế nhưng cũng không quay đầu lại, càng không để ý tới không để ý tới lời nói của Tào Quốc Phong. Hắn thấy hành tung đã bị tiết lộ, hai chân đột nhiên phát lực mạnh bắn người qua tường đi mất.
Lúc này hắn toàn lực nhảy đi nên không cần phải dấu diếm hành tung nữa bởi vì tốc độ quá lớn nên thân thể dù không ma sát kịch liệt với không khí nhưng phát ra một tiếng "Hưu". Đồng thời thân ảnh hắc y bên cạnh hắn cũng tỏa ra khói trắng, đồng thời mùi khét bốc lên. Thân thể kia do tốc độ quá nhanh, ma sát với không khí dẫn đến sự thiêu đốt đáng sợ như vậy.
Hắn giống như hắc sắc lưu tinh, như một tia chớp, vừa leo lên tường liền lóe lên rồi biến mất không thấy tăm hơi.
- Triển Mộ Bạch. Ngươi thật vô sỉ.
Tào Quốc Phong tức giận đến toàn thân run rẩy. Thật không ngờ Triển Mộ Bạch, tên tiểu nhân này khi hành tung đã bị mình phát giác lại có thể làm chuyện mất mặt ôm người mà chạy như vậy. Quả thực là vô sỉ.
Nhóm người mình quả nhiên là chủ quan. Người này lúc trước nghe phong phanh hắn không để ý mặt mũi, hạ độc thủ đánh lén một hậu sinh vãn bối, chính là kẻ thù chung của Tam Đại Thánh Địa, Quân Mạc Tà. Hành vi có thể nói là đê tiện vô sỉ đến cực điểm. Nhóm người mình dù vậy vẫn không để ý bình tâm đối đãi như không có gì xảy ra. Quả nhiên là tự mình gây nghiệt a. (DG: bọn họ tự trách mình chủ quan nên để chuyện xảy ra đây mà)