Quân Mạc Tà đã chết rồi, cho dù tư chất như thế nào cũng đã là chuyện cũ, mà tiểu tử trước mắt này có tư chất tuyệt vời cho dù là tìm khắp thế gian cũng không có người thứ hai. Tào Quốc Phong không thể nào để một nhân tài như vậy thoát khỏi tay mình chứ? Đây chính là đệ nhất cao thủ trong tương lai a!
- Tào Quốc Phong, ngươi thật sự là khinh người quá đáng. Ngươi dựa vào cái gì để dành người với ta?
Triển Mộ Bạch thẹn quá hoá giận, nói:
- Hôm nay, ngươi nên cho ta một lời hợp lý!
Hắn đã quyết định, cũng không quản gì nhiều, chỉ cần có cơ hội liền trở mặt, chỉ cần có thể cướp được tiểu tử nghịch thiên này thì giá nào cũng đáng, giỏi lắm là bỏ Độn Thế Tiên Cung, thậm chí cả Triển gia tìm địa phương bí ẩn chuyên tâm dạy đồ đệ. Đây chính là quang vinh cả đời, hy sinh cỡ nào cũng đáng giá.
Trước mắt, tuy còn có sáu người cũng có ý đồ giống nhau nhưng Tào Quốc Phong thủy chung vẫn là người cầm đầu trong lần hành động này của Phiêu Miểu Huyễn Phủ. Cho dù bọn họ có tranh chấp thì cũng cuối cùng cũng chỉ là tranh chấp giữa mình và Tào Quốc Phong mà thôi.
Tiên hạ thủ vi cường!
- Chư vị lão tiên sinh, có thể nghe vãn bối nói vài câu hay không?
Bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói yếu ớt, đúng là giọng nói của Quân đại thiếu gia. Bọn hắn đem mình ra làm mục tiêu đấu khẩu liên miên không dứt, Quân đại thiếu gia đảo mắt tới lui, cân nhắc, nhờ vào cục diện này mà mình sẽ có được ưu thế, chiếm chút tiện nghi.
- Ngươi nói đi!
Tào Quốc Phong và Triển Mộ Bạch đồng thời mở miệng, bọn hắn cũng cần tranh thủ lấy lòng của đứa đệ tử tương lai này.
- Ách... Gia sư từng nói cho vãn bối biết, lấy cách làm người của một gia sư, điều đầu tiên phải nói đến chính là tay nghề. Hai vị tiền bối tranh chấp nhau làm gì? Dù sao vãn bối cũng ở đây, không đi đâu được, nếu không bái vị này làm sư phụ thì cũng đầu nhập người kia làm đệ tử. Do đó nếu phải bái sư thì ta cũng muốn chọn người lợi hại hơn một chút. Không bằng hai vị thử bàn luận xem ai cao ai thấp. Người thua đương nhiên cũng không cần phải nói nữa?
Quân Mạc Tà co rúm lại, ngập ngừng nói:
- Hả?
Vừa nghe những lời này, hai người liền toan tính. Lời này rất có lý, kẻ nào bại thì cũng khỏi phải tranh dành nữa. Hai bên liền nảy sinh chiến ý, liếc mắt nhìn nhau, trong mắt cả hai bên đều lộ rõ quyết tâm.
- Không sai, không sai, thắng làm vua, toàn quyền làm chủ. Giải pháp này chính là biện pháp tốt nhất cho lần tranh chấp này. Sáu người còn lại đồng thời la lên, họ đối với Tào Quốc Phong cực kỳ có niềm tin. Tào Quốc Phong chính là Thánh Hoàng cấp ba còn Triển Mộ Bạch cũng rất bất phàm nhưng cũng chỉ đạt tới Thánh Hoàng cấp hai mà thôi. Đây chính là một chênh lệch tương đối lớn.
Phương thức luận võ quyết thắng thua, thu đồ đệ chẳng khác nào tạo ưu thế cho Tào Quốc Phong.
Triển Mộ Bạch toát mồ hôi, cắn răng nói mãi mới nên lời.
- Đánh thì đánh.
Một trận chiến này nếu quả thật phải đánh dĩ nhiên là mình thua chắc mà quan hệ giữa Tam Đại Thánh Địa và bọn người Tào Quốc Phong cũng bởi vậy mà tiêu tan.
- Nhưng việc này cũng không nên nóng vội. Tào huynh, kỳ hạn phải trở lại Huyễn Phủ của ngươi vẫn còn, hay là trong thời gian còn lại chúng ta cùng thử xem năng lực của tên tiểu tử này một chút rồi tính tiếp. Nếu tiểu tử này đủ tư chất nhưng không có ngộ tính thì không cần phải nói gì cả. Ai thu làm đệ tử thì việc này bàn sau, mọi người thấy như thế nào?
Triển Mộ Bạch quả nhiên là lão cáo già, nhanh chóng đưa ra lời nói hợp tình hợp lý.
- Cũng tốt.
Tào Quốc Phong cũng hiểu được hiện tại không nên cùng Triển Mộ Bạch trở mặt. Nếu quả thật trở mặt thì động thủ vẫn phải động thủ. Nhưng Triển Mộ Bạch nói năng mềm dẻo, nếu mình cứ khăng khăng thì quả thật không hay nên đành miễn cưỡng đáp ứng. Nhưng hắn cũng nghĩ đến việc Triển Mộ Bạch lần này trở về chắc chắn sẽ liên lạc nhiều vị Thánh Hoàng của Tam Đại Thánh Địa đến để gây áp lực với mình. Mình thế cô nên thời gian càng dài thì càng bất lợi cho mình.