: Phong Thiên Vấn
Nhắc đến việc này, Quân Mạc Tà còn phải muốn cảm ơn Tam Đại Thánh Địa!
Nếu không phải tất cả các cường giả Thánh cấp của Tam Đại Thánh Địa liên thủ kích thương Cửu U Thập Tứ thiếu, đồng thời tại Cúc Hoa thành có rất nhiều cường giả của Tam Đại Thánh Địa trấn thủ làm cho người này không dám hành động thiếu suy nghĩ, thì làm sao Cửu U Thập Tứ Thiếu lại ở chỗ này ăn thiệt thòi với mình được?
Nếu lần này không có cơ duyên xảo hợp hiểu ra được, nếu Quân Mạc Tà muốn tìm hiểu cảnh giới này không biết còn phải tốn bao nhiêu công phu mới được.
Chân ngã căn nguyên không phải là tùy tâm sở dục, không kiêng kị bất cứ thứ gì; bởi vì bất kể là tùy tâm sở dục như thế nào trước hết đều phải có một điều kiện: Phải có thực lực tuyệt đối! Ngươi có đủ thực lực thì mới có thể tùy tâm sở dục, thích làm gì thì làm không cần để ý đến cái nhìn của bất cứ kẻ nào.
Có điều bàn năng lại giống như một đứa trẻ con mới sinh ra vậy, cho dù là đối đầu với một con hổ dữ có thể ăn thịt mình, thì khi đói bụng vẫn cứ giãy dụa khóc rống lên muốn uống sữa mà sẽ không hề cảm thấy sợ hãi…
Đây mới là bản năng đích thực của con người! Mà nếu như đem loại bản năng này phát triển lên, thì cho dù đến bất cứ nơi đâu, vào thời gian nào đều có thể chân chính gọi là phản phác quy chân!
Quân Mạc Tà liền thở dài một hơi trong lòng…
Hóa ra chân tướng là như thế!
Khó trách trên đời này lại ít người thành công như thế, nguyên nhân chân chính chính là ở trong này.
Mọi người luyện võ trên thế giới này cho dù là không phải theo đuổi lực lượng ngoài thân thì cũng là tu vi tâm cảnh thật cường đại đủ để gánh vác lực lượng ấy, nhưng lại cố ý hoặc vô ý xem nhẹ sự tồn tại của thân thể! Cũng chính là cái gọi là bản ngã, bản nguyên. Nhưng lực lượng của ngươi có thể tu luyện đến đỉnh, tâm thần tu vi đạt đến cực hạn thì làm thế nào nữa?
Cho dù là lực lượng cường đại đến đâu cũng phải có điều kiện tiên quyết; ngoài việc phải có tu vi tâm cảng xứng với nó thì còn phải có một vật dẫn, một thứ có thể truyền tải được lực lượng cường đại này.
Mà vật dẫn này không ngoài thứ gì khác chính là thân thể mỗi người!
Như Phật gia thường nói, thân thể con người chính là một bảo tàng cho việc tu luyện!
Mà đại bộ phận những người theo đuổi lực lượng cường đại lại dần dần đi xa khỏi con đường này, càng đi càng xa. Đến cuối cùng thì đã đánh mất phương hướng của chính mình, mất đi cái bổn ý của chân ngã!
Người như thế thì không phải là sử dụng lực lượng, phát huy lực lượng nữa mà chính thân thể họ đã bị lực lượng sử dụng!
Như trong tiểu thuyết võ hiệp thường nhắc đến một loại biến hóa nguy hiểm, nhân vi binh dịch, nếu hiểu theo nghĩa rộng đến việc này, chính là nhân vì lực dịch!
Mà cứ lẫn lộn đầu đuôi như thế, chủ khách đổi chỗ, nếu còn có thể đạt được thành tựu cao hơn thì mới là lạ! Ngươi không tẩu hỏa nhập ma đã là may lắm rồi, còn vọng tưởng đạt đến độ cao hơn nữa thì không gì khác ngoài cái gọi là thằng ngốc nói mê.