Quân Mạc Tà lắc vòng eo rất nhiều, phất tay gọi tiểu nhị, không chút khách khí gọi rượu và đồ ăn, căn bản là không thèm để ý đến giá cả thế nào, trực tiếp gọi một bàn lớn, làm tiểu nhị mừng rỡ tung tăng chạy đến đưa lên một ấm trà thơm, sau đó phân phó nhà bếp nhanh chóng chuẩn bị.
Vừa nhìn mặt vị công tử tuấn tú này liền biết là kẻ có tiền a, chỉ cần một bàn này, là có thể kiếm lớn. Nhưng hắn nào có biết, vị công tử trước mặt này quả thật là danh không xứng với thực, rỗng ruột đại lão quan, gọi một chút đồ ăn không có tiền trả, gọi một bàn lớn đồ ăn càng không có tiền để trả!
- Ngươi tên là gì?
Hắc y nhân ngồi đối diện nhìn thẳng Quân Mạc Tà, ánh mắt vẫn ngưng trọng không một chút dao động. Quân Mạc Tà phát hiện, người này lại có thể tu luyện tới ngay cả ánh mắt cũng tùy thời có thể thay đổi hơn nữa còn có thể đạt tới trình độ quỷ dị!
- Nhất định phải hỏi tên sao? Tên chẳng qua chỉ là để gọi, phiền toái như vậy làm gì!
Quân Mạc Tà có chút bất đắc dĩ nhìn hắn:
- Thống khoái uống rượu thật tốt a? Uống rượu xong, ngươi đi đường ngươi, ta đi đường ta, chẳng phải vui sướng sao?
- Nhiều lời! Ngươi lại dùng thần thức thăm dò sau lưng ta, theo phía sau bổn công tử, chán ghét như ruồi bọ, chẳng lẽ chỉ vì muốn cùng ta uống chút rượu? Tưởng bổn công tử ngốc sao?
Hắc y nhân lạnh lùng nghiêm nghị quát lớn:
- Muốn cùng bổn công tử chơi đùa sao, có mục đích gì, thống khoái nói!
- Hảo hảo hảo, ta nói thật là được, cần gì phải giống trống khua chiêng như vậy, nói năng nặng nề.
Quân Mạc Tà có vẻ như thành khẩn cười rất tao nhã, làm ra một bộ dáng thành khẩn, thần sắc trên mặt lại trở nên cực kỳ đứng đắn.
Hắc y nhân tuy rằng lạnh lùng, cũng không khỏi bị hắn làm cho hứng trí, lạnh lùng hỏi:
- Nguyên nhân gì?
Quân Mạc Tà xuất phát từ nội tâm phế phủ nói:
- Kỳ thật nguyên nhân đúng là như thế này: Thời điểm ta nhìn thấy ngươi lần đầu tiên liền phát hiện, ngươi quả thực giống như là đom đóm trong bóng tối, phát ra ánh sáng hào quang lóa mắt trong màn đêm tăm tối, tuy rằng trong biển người mờ mịt thế sự như nước, nhưng một nam nhân xuất sắc giống như ngươi, vô luận đi đến nơi nào đều là hạc giữa bầy gà, một mình thật nổi bật; thật sự để cho ta khâm phục vạn phần… Tư thái của ngươi oai hùng làm cho ta có một loại cảm giác mê muội mãnh liệt, để cho ta cảm thấy, nếu như không thể mời ngươi uống bữa rượu này, quả thực chính là tội ác tày trời, tội nghiệt tày trời, cho dù trải qua tam sinh tam thế sâu sắc hối hận, cũng không thể bù đắp lại trong lòng ta một loại hối hận đến đứt ruột thắt gan, một loại nội tâm tiếc nuối đau đớn kịch liệt… Cho nên tuy ta không có tiền, nhưng ta vẫn như cũ dứt khoát không chút do dự mời ngươi uống…
- Ngừng!
Thần sắc trên mặt hắc y nhân rốt cục có biến hóa, trong ánh mắt cách biệt coi thường chúng sinh rốt cục cũng có chút dao động. Chỉ thấy hắn ngẩng đầu, đổi đôi con mắt hồi lâu trên trần lâu, một bộ dáng sắp ngất đến nơi, sau đó mới lắc đầu hai cái, mới đột nhiên vỗ bàn: