Hiện tại Quân Mạc Tà đang ở một nơi rất bí mật, tay cầm tách trà, thảnh thơi ngồi trên ghế. Hắn đã khôi phục lại diện mạo sẵn có, cả người thả lỏng, rỗi rãnh tiêu sái, cho dù là trời có sập xuống thì hắn cũng không đổi sắc mặt.
Trái ngược với hắn chính là thần sắc lo lắng trên mặt của Đông Phương Vấn Tình, Đông phương lão đại, cũng là cậu của đại thiếu gia nhà ta. Giờ phút này Đông Phương Vấn Tình sớm đã quên ân oán giữa mình và tên cháu rồi, trong lòng chỉ còn nỗi lo lắng. Từ lúc Quân Mạc Tà trở về, đối với quyết định của mình, lão đại Đông Phương lại thở dài không thôi, thậm chí trong mơ cũng nghĩ tới, cũng than ngắn thở dài.
- Mạc Tà, ta nghĩ tới nghĩ lui chuyện này...quá mạo hiểm. Không đáng giá. Không đáng giá!
Đông Phương Vấn Tình vô cùng đau đớn nói:
- Coi như muốn trả thù đi, coi như là đòi lại công đạo cũng không cần quyêt liệt như vậy, phải biết lượng sức. Hiện tại thế trận đã diễn ra trên diện rộng, đây chính là lấy trứng chọi đá. Cho dù là chúng ta có tính kế kỹ càng, nhưng ta thật sự lo lắng.
Lão đại Đông Phương ưu sầu đến thúi ruột, hắn mắng mình không biết bao nhiêu lần: Ngươi thật là đáng chết, đáng chết mà! Để tiểu tử Mạc Tà này đi theo Vấn Đao, Vấn Kiếm có phải tốt hơn không, không nên để hắn đi theo mình. Trừ phi hắn không muốn trả thù, nếu không thì mình phải đâm lao theo tên tiểu từ này thôi. Sinh tử của mình còn chưa biết, mà tên cháu trai của mình lại vô pháp vô thiên như vậy, sự tình này chỉ dám để trong lòng không cho người ngoài biết. Quả thật là rối rắm. Cứ đà này, cục diện đã diễn ra rộng khắp, một trận chiến sống còn là không thể nào tránh khỏi!
Mình có thể đi nói với ai đây? Nói với mẫu thân sao? Làm vậy khác nào làm cho lão thái thái từ này về sau không thể yên giấc sao? Thậm chí ngay việc mình và đứa cháu này đều phải mất mạng cũng có thể xảy ra. Còn nói với muội muội ư? Từ sau cái chết của muội phu, muội muội đã mất hết can đảm sống, nếu nói với nàng rằng đứa con còn lại đang liều mạng như chồng của nàng thì có trời mới biết muội muội có hay không lại ngã xuống lần nữa, lại hôn mê thêm mười tám năm nữa khi mà trận chiến sắp tới còn chưa biết thắng bại!
Hai người này là hai người duy nhất trên thế gian này có thể khuyên can Quân Mạc Tà nhưng đánh chết Đông Phương Vấn Tình thì hắn cũng không dám thông tri bởi vì hậu quả của việc này không ai có thể gánh vác nổi!
Cho dù là Đông Phương Vấn Kiếm và Đông Phương Vấn Đao, lão đại Đông phương không cần hỏi cũng biết phản ứng của hai người đó là gì: Tất nhiên là lông mày nhíu lại, cả người chấn động, sau đó thì mặt mày hớn hở, cười ha ha. Một người cười, một người đến nói: Cháu ta quả thật rất rốt! Không hổ là cháu của lão tử! Quả nhiên là anh hùng hảo hán! Cậu là hào kiệt, cháu dũng mãnh không kém! Nhưng hành động lớn như vậy sao lại thiếu ta được? Ngàn vạn lần không thể thiếu ta được, lão tử phải bồi tiếp cháu ta mới được, ai không để ta đi ta chơi chết người đó...
Nghĩ đến đây, Đông Phương Vấn Tình cảm thấy vô lực, cơ hồ muốn khóc. Thằng cháu này của ta thật đúng là yêu tinh chuẩn mực chuyên môn quấy phá mà. Lần này lại đem lão tử nướng trên lửa, con bà nó là con gấu, mùi vị này thật là khổ sở mà.
- Nào có mạo hiểm gì đâu? Cậu àh, người hãy thoải mái, thả lỏng tinh thần. Hãy ngồi xem cháu ngoại người đại sát tứ phương như thế nào, cứ xem đây là một màn trình diễn công phu cực kỳ phấn kích đi.
Quân Mạc Tà cười dài nói:
- Hơn nữa, tất cả mọi người đều chỉ có một mạng. Ai không sợ? Nếu không tới lúc chết thì dù nhảy xuống vực sâu vạn trượng cũng gặp kỳ ngộ thoát chết, còn nếu đến lúc chết thì cũng có thể bị sặc nước mà chết. Người không cần phải lo lắng nhiều, cái gì tới sẽ phải tới. Bà mẹ nó, làm tới thôi, sợ gì!
Lão đại Đông phương mấy ngày nay lo lắng gần chết, bây giờ nghe hắn nói suýt nữa nghẹn họng mà chết thật.
- Tên súc sinh này, sao ngươi có thể nói vậy được. Nếu lỡ tên hỗn đản nhà ngươi có gì không hay xảy ra thì bà ngoại ngươi mỗi ngày không lột da ta vài ba lần chắc mặt trời mọc từ hướng tây, còn mẹ ngươi không xem ta là kẻ thù mới là lạ. Lão tử còn bị bạn bè xa lánh. Cậu ngươi ngoài việc treo cổ tự tử thì cũng không còn đường nào khác. Ngươi, cái thằng oát con này, cái đồ hỗn trướng...
- Ai da, nói cho cùng thì người cũng đang lo lắng cho con. Người yên tâm, không có việc gì đâu. Ít nhất, người sẽ không có việc gì. Bà ngoại cũng không phải là không nói lý lẽ như người nói đâu. Con xem bà ngoại vẫn lo cho người đó thôi, không để cho người mất thể diện đâu.