Nhưng các tin tức hoạ vô đơn chí lại lục tục truyền đến. Những nơi có tin truyền đến tất cả đều là tin tức xấu, toàn bộ đại lục lâm vào một mảnh hỗn loạn.
Tư Không thế gia và Đoan Mộc thế gia từ lần trước bị áp bức, sinh tồn gia tộc gặp phải cục diện tồi tệ sắp sụp đổ, một bộ phận trong đó bị những đệ tử lung lay ý chí phản bội mang theo sinh ý rời khỏi gia tộc, một bộ phận khác bị đối thủ cạnh tranh nắm giữ hoặc bị thế lực không rõ lai lịch chiếm cứ, tóm lại, trong tay hai nhà này, một cái cửa hàng, một chút sinh ý cũng không có, hoàn toàn lâm vào khốn cảnh, như tiến vào nơi sơn cùng thủy tận.
Cũng bởi vì là sơn cùng thủy tận nên khi có hi vọng lại càng phấn khích, ngắn ngủn ngày thời gian, mọi thứ dường như đã trở lại ban đầu.
Phàm là sinh ý ban đầu của hai đại gia tộc, lúc trước bị chiếm đoạt thì này đều bị thế lực thần bí hủy diệt hoặc đoạt lại. Kẻ nào dám can đảm chiếm lấy gia sản hai nhà này đều gặp cảnh đầu rơi xuống đất, không một ai may mắn thoát khỏi, không chút nương tay.
Từ lúc phát sinh sự việc, Tư Không, Đoan Mộc nhân vật đầu não hai nhà đều có nhân chứng vật chứng tuyệt đối không tham dự vào trận biến cố kinh thiên này. Nhưng khi vụ việc vẫn đang diễn ra thì những người người sáng suốt liếc mắt một cái là có thể đoán được lấy một chút thực lực còn sót lại của hai nhà, cho dù có lòng nhưng cũng không đủ sức. Thế lực xuống tay quả thật có chút ý tứ sâu xa.
Trong những thành phần bị hủy diệt bởi thế lực thần bí này, đệ tử phản bội gia tộc trong hai nhà này là thê thảm nhất, toàn bộ thi thể đều bị treo lên thị chúng, tuy không nói rõ nguyên nhân là gì nhưng một màn máu chảy đầm đìa cũng làm người ta khiếp vía.
Còn có những kẻ lúc trước kêu gọi không cho những người khác hợp tác buôn bán với hai đại gia tộc này, tất cả đều bị diệt môn. Chỉ ngắn ngủi hơn mười ngày, cái địa phương trên đại lục đều có án mạng bí ẩn, không tra ra được, liên tục không dứt. Mỗi nơi, mỗi ngày, mỗi chỗ đều có gió tanh mưa máu, mỗi một văn kiện đều ghi lại một món nợ máu, chất thành đống khiến người khác không đành lòng xem xét.
Thủ đoạn xuống tay tàn nhẫn, trước nay chưa từng có. Những kẻ xuống tay giết người cũng không nói rõ lý do, lại càng không nói rõ mục đích là gì. Một lượng lớn của cải, kim ngân tiền bạc châu báu chồng chất như núi nhưng trước mặt những kẻ đó cũng không có ý nghĩa gì, dường như chỉ biểu lộ một loại ý niệm: Ta thích giết người thì ta sẽ giết người. Ta muốn làm cái gì thì ta làm cái đó. Không có lý do gì, cũng không nên hỏi ta lý do, nguyên nhân mục đích, phát huy lớn nhất sức tưởng tượng của ngươi, tự mình suy nghĩ đi, hỏi làm gì...