Trần Thần kinh ngạc nói:
- Chuyện gì? Cô nương nếu không ngại hãy nói ra.
- Ta nghe nói ngươi cùng một vị thị nữ trong gia tộc.... Cũng là thị nữ mà ngươi vô cùng yêu mến, vì nàng không tiếc hết thảy hơn nữa ngươi còn vì nàng thề rằng sẽ không hai lòng. Chuyện này có đúng hay không?
Triển Mộng Điệp thấp giọng nói:
- Xin hãy yên tâm, ta thật sự không có ý tứ gì khác, ta chỉ cần biết sự thật.
- Ha ha… Cho dù là thật thì sao?
Trần Thần bi thương cười ha hả:
- Chuyện này đã kết thúc rồi, hơn nữa chuyện này cũng không ai đồng ý. Cả gia tộc chỉ muốn ta thành hôn với cô. Bởi vì hôn nhân giữa ta và cô sẽ làm cho Trần gia lớn mạnh. Mà nàng lại không thể. Đem vận mệnh gia tộc ký thác vào sự kết hợp gượng ép của một nam một nữ, hai người khóc, tất cả mọi người còn lại đều cười. Cười sướng không?
- Quả thật rất sướng. Chỉ là... nếu bọn họ muốn cho chúng ta khóc thì vì sao chúng ta lại để cho họ cười? Chẳng lẽ ngươi chịu khuất phục như vậy sao?
Triển Mộng Điệp hai mắt nhìn hắn nói:
- Có thể thấy được ngươi không muốn nhận sự an bài này... mà ta cũng không muốn!
Trần Thần nhãn tình sáng lên:
- Ah, ý tứ của cô nương là?
- Chính như theo như lời người nọ vừa rồi. Ngươi sao không rời khỏi giang hồ?
Triển Mộng Điệp nghiêm trọng lộ ra một tia chấp nhất và đau xót:
- Ngươi có nữ tử mà ngươi thương yêu, mà ta Triển Mộng Điệp cũng có nam tử trong lòng, nếu đã như vậy mọi người cần gì phải miễn cưỡng đây?
- Rời khỏi giang hồ...
Trần Thần thì thào nhắc lại, hắn cũng không nói lời nào, sau một lúc lâu, trong mắt thần sắc dần dần kiên định, tựa hồ như vừa buông xuống cái gì, cả người thần thái dễ chịu, nói:
- Đây là việc sau này, Trần gia ngay cả không muốn rời khỏi cũng chỉ có thể thối lui ra khỏi mà thôi. Triển cô nương nói những lời này thật ra nhắc nhở ta, nột câu nói bừng tỉnh người trong mộng, đa ta cô nương đã chỉ điểm.
Hắn cười ha ha, thần sắc đã khôi phục như ngày xưa, tiêu sái, híp mắt cười nói:
- Triển cô nương quả nhiên là tâm tư mạnh mẽ, nhưng lại làm ta tỉnh ngộ. Nam tử có thể làm cho cô nương, người đẹp như tiên thương nhớ trong lòng thì không biết trông như thế nào? Trần mỗ có may mắn được biết tên vị đó không?
Triển Mộng Điệp sâu xa thở dài trong mắt lộ ra nét đau đớn, ảm đạm nói:
- Thân phận của hắn cũng không hơn so với thị nữ của ngươi là bao nhiêu. Hắn chỉ là người của tiểu gia tộc, hơn nữa lại không có địa vị. Chúng ta kết bạn trong một lần gặp gỡ ngoài ý muốn. Gia tộc của ta đồng dạng sẽ không cho phép chuyện này xảy ra. Cho nên chuyện này cũng là một trong những nguyên nhân đính hôn của chúng ta.
Trần Thần trong mắt lộ ra bất đắc dĩ, lắc đầu cười khổ:
- Nguyên lai ta cùng với cô nương có hoàn cảnh giống nhau, cùng phải xa người mình yêu thương. Không biết người trong lòng cô nương tên gọi là gì? Là người của gia tộc nào?