Trong khi đang công kích, tay kia của Quân Mạc Tà như đao chém về phía tên còn lại. Mà một vị lão giả áo bào trắng khác đang ở bên trong, cũng bị đối phương đánh trở tay không kịp.
Tâm niệm hắn chuyển động, miệng hét lên:
- Thiên địa tù...
Dưới tình huống như vậy quả thật chỉ có Thiên Địa Tù Lung mới có thể giải trừ tình hình trước mắt hoặc thậm chí dành chút chủ động.
Nhưng ngay lúc hắn đọc lên được ba chữ, lực lượng thiên địa đã bắt đầu như cuồng phong nhanh chóng tụ tập, thế nhưng hắn lại nghe được đồng bọn kinh hô bốn chữ:
- Tôn Giả cấp ba?
Bốn chữ đơn giản này lại làm cho hắn như thấy bị ngũ lôi oanh kích, cảm giác thất bại tràn ngập. Hắn liền đem Thiên Địa Tù Lung đang thi triển ra thu hồi về.
Thiên Địa Tù Lung chính là mượn thiên địa chi lực để sử dụng, làm cho địch nhân không thể động đậy tùy ý xâu xé, thuộc loại bá đạo hạng nhất, rất hay được sử dụng trong thực chiến.
Nhưng kỹ xảo mạnh mẽ và hiệu quả này có một điều kiện tiên quyết, đó là chỉ thích hợp dùng với đối thủ có cảnh giới công lực thấp hơn mình, nếu thi triển đối với đối thủ có công lực cao hơn mình thì Thiên Địa Tù Lung không những không hiệu quả mà còn phải chịu sự cắn trả ghê gớm.
Bản thân sau khi thi triển ra Thiên Địa Tù Lung lại không có nửa điểm kháng cự lực lượng phản phệ.
Một khi bị cắn trả thì hậu quả tự nhiên là cực kỳ bi thảm, thậm chí có thể bị đánh nát linh hồn, vạn kiếp bất phục ngay tại chỗ.
Địch nhân cho dù không phải là Thánh Cấp cường giả nhưng ít nhất cũng là Tôn Giả cấp ba, nếu không đồng bọn hắn cũng sẽ không kinh ngạc như thế, cũng không đến mức bị bại nhanh chóng như thế. Một cường địch như vậy ở trước mặt thì bảo làm sao lão giả áo trắng lại không sợ hãi?
Nhưng chiêu Thiên Địa Tù Lung này đã hoàn thành xong một nửa bây giờ lại thu về, lực lượng cắn trả cũng không nhẹ. Vì vậy lão giả áo bào trắng này tình hình còn thảm hại hơn nếu so với người trước.
Chưởng lực Quân Mạc Tà còn chưa đánh tới mà cả người hắn đã run mạnh lên, khóe miệng tràn ra máu tươi, đến nỗi một chưởng này khi tới nơi thì hắn ngay cả huyền khí hộ thể cũng không kịp vận dụng, hoàn toàn lãnh đủ. Hắn chỉ cảm thấy ngũ tạng như bị thiêu đốt, miệng kêu lên một tiếng đau đớn, cả người như cục sắt rơi xuống đất. Thân mình còn chưa rơi xuống đất thì âm thanh gãy vụn của xương cốt đã vang lên, cả người đập mạnh xuống đất, bất tỉnh nhân sự, thương thế cực kỳ trầm trọng.
Trần gia hoàn toàn không hiểu, hai đại cao thủ cấp bậc Tôn Giả này sao lại bị đánh bại chỉ trong một chiêu. Hơn nữa còn là bị bại thê thảm đến cực điểm, khó mà tin lại được.
Quân Mạc Tà điều chỉnh thân thể vẫn trôi nổi trong không trung, thủy chung không đáp xuống đất, cứ như vậy giữa không trung cười một tiếng dài, lớn tiếng nói: