Tiếng đàn tràn ra như vũ bão, trong nháy mắt như đánh vỡ tâm linh người khác. Nhất là giang hồ trong đó. Mặc kệ là địch hay là bạn, mặc kệ lúc đầu ý nghĩ ra sao, mặc kệ thiện ác, trong một khắc tại thế giới này lần đầu tiên tâm tư của một nhân vật cười nhạo chốn giang hồ lại hiện lên rõ ràng trong khúc nhạc. Từ sâu trong lòng mỗi người đều có một cảm giác cộng hưởng kỳ lạ!
Mộng giang hồ!
Có chút gì đó hùng tráng, lại có chút gì đó cô đơn, thăm thẳm khôn lường, lại có vẻ bất đắc dĩ, lại càng không thiếu ân oán tình thù...
Không thiếu những gương mặt chăm chú lắng nghe, từ những đại hán thô hào, nhưng lãng khách thiết huyết, từ khóe miệng hiện rõ ý cười, sắc mặt dần ngưng lại. Có mấy phần khát khao, mấy phần hi vọng, tựa như trở lại thời trai trẻ ngây thơ ôm ấp mộng giang hồ, trong khóe mắt như lại ươn ướ...t
Vung kiếm giữa thiên hạ, vươn tay lại bổ đao, ngửaa mặt lên trời mà thét, cười nhạo chốn thị phi!
Theo một âm thanh cao vút đến tận cùng, khúc nhạc cũng đến hồi kết! Tựa như một kiếm khách tuyệt thế đứng trên đỉnh núi cao, nhẹ rũ bỏ chiến bào...
Một đoạn kết cứ vậy phát ra, như muốn đem tất cả gạt bỏ, tất cả chỉ còn lại sự tĩnh mịch!
Cuối cùng vẫn là tịch mịch!
Mọi người đều trầm xuống, yên lặng theo đuổi ý nghĩ của bản thân mình...
Hai lão già áo trắng ngồi đối diện nhau trong một góc khuất ở Đạn Quan Lâu đã ngóng tai nghe đàn từ lúc nó mới vang lên, vừa nghe thì đã tập trung hết sức. Một hồi lâu sau khi tiếng đàn im bặt, hai người vẫn si ngốc ngồi ở đó. Làn điệu hùng tráng trào dâng bên tai, quanh quẩn không dứt, đúng là ba ngày cũng chưa tan đi!
Trên mặt hai người đều có một chút mê đắm. Sau một lúc nữa mới nghẹ nhàng thở ra một hơi. Một trong hai lão khẽ than thở:
- Giang hồ, haizzz……
Lão già áo trắng đối diện hơi mỉm cười, ngón tay khô quắt khẽ động, chợt từ trên má lão, một giọt nước mắt đục ngầu chảy xuống chòm râu, sau một thoáng yên lặng ở trên vạt áo đã hơi ướt, có giọt đã rơi trên mặt đất.
Miệng hắn thì thào:
- Cười vạn dân trăm họ... chẳng có tịch liêu... hào hùng còn đó... chỉ là đang ngây ngốc cười dài... Ha ha, nhưng sao trong một câu chẳng có tịch liêu này lại bao hàm biết bao nhiêu tịch liêu?
Hào hùng còn đó... nhưng người xưa lại ở chỗ nào rồi? Chỉ vì một giang hồ vô tình vô nghĩa, ta đã đánh mất những gì, lại bỏ qua những gì? Chúng ta chân chính lại đạt được những gì?
Sau một hồi tự cười tự giễu mình rồi lại lắc đầu phủ nhận, cuối cùng nhấc chén rượu trên bàn lên nhắm mắt uống cạn! Tựa như trong chén rượu kia cạn đi cũng như uống hết kiếp số giang hồ, đã không thế quay đầu trở lại…
Trên bậc thang, Triển Mộng Điệp mang khăn đen đang mê muội đứng đó, khi nàng vừa bước đến cầu thang thì đã nghe được tiếng đàn cùng lời ca mãnh liệt, không tự chủ được mà đứng đó, lặng yên lắng nghe đến tận bây giờ.
Đôi mắt phượng khép hờ, trên mặt nàng lộ ra vẻ cảm động từ sâu trong lòng.
Thật lâu sau đó, từ trong mộng tỉnh lại, nàng mới khẽ thì thào:
- Hay cho một khúc giang hồ! Một khúc đàn này đã đem cả ngọt bùi cay đắng hỉ nộ ái ố của chốn thị phi thiên hạ gom về một mối! Dư vị thật sâu sắc...