Khi hắn vỗ tay, Quân Mạc Tà lập tức phát hiện ra ống tay áo của hắn rộng hơn của người bình thường nhiều lắm, cánh tay vừa giơ lên, ống tay áo cơ hồ rũ cả xuống mặt đất.
Chỉ trong chốc lát, một bình trà nóng hổi nghi ngút khói đã được mang lên đặt trước mặt Quân Mạc Tà. Ánh sáng màu xanh biếc không ngừng hắt lên từ những chiếc lá trà non khiến cho dưới mái lầu tĩnh mật có thêm chút thoải mái.
- Tại hạ Trần Thần, huynh đài chính là người của Đông Phương thế gia chăng?
Đoạn Trường công tử Trần Thần tiêu sái cười hỏi.
- Chỉ là không biết tôn tính đãi danh của quý hinh là gì? Có thể cho biết chăng?
- À, tên cũng chỉ dùng để phân biệt, sao lại không thể nói, ta tên gọi Đông Phương Đại Thư, là một đệ tử thuộc chi thứ Đông Phương thế gia.
Quân Mạc Tà nhẹ bưng chén trà tinh xảo lên, uống một hơi cạn hết, thở dài nói tiếp:
- Quả nhiên là trà ngon, hương vị rất thơm.
- Đông Phương Đại Thư? Tên của Đông Phương huynh đệ thật ra lại rất độc đáo.
Trong mắt Trần Thần như nhìn ra được cái gì đó, cười mà như không đáp.
- Đừng thấy tên của tiểu đệ có vẻ cổ quái, nói đến thì lai lịch cũng không nhỏ.
Quân Mạc Tà mỉm cười trả lời:
- Trước đây, trong đêm ngay trước lúc mẹ đệ sinh ra đệ, lại mơ thấy một quyển sách màu vàng to lớn không gì sánh nổi nên mới gọi tiểu đệ như vậy. Đại Thư, ha ha, thật là chê cười.
- Thì ra là vậy, nói như thế này thì Đông Phương huynh đúng là được trời ban cho tài năng.
Trần Thần tự mình cười to.
- Chính là như vậy! Trần huynh, đã gặp nhau tức là có duyên, nếu như vừa gặp đã thân thì cần gì xưng tên gọi họ xa lạ như vậy? Huynh cứ gọi thẳng đệ là Đại Thư chả phải gần gũi hơn sao.
Quân Mạc Tà nhiệt tình đáp lại.
Khóe miệng Trần Thần giật giật, thầm nghĩ bụng: "Đại Thư... Đại Thúc? Tiểu tử nhà người chính là muốn trắng trợn chiếm lợi thế, bất kể gọi tên hay xưng cả họ thì bổn công tử đều mang thân phận vãn bối, thật là đáng ghét cực kỳ!"
Quân Mạc Tà bưng chén trà cười cười nhìn hắn, trong lòng không hiểu từ đâu dâng lên một niềm vui khi chọc ghẹo người khác. Đối mặt với người này cũng giống như với Lý Du Nhiên trước đây vậy, rất giống nhau, cảm giác sung sướng khi trêu đùa đối thủ không hề khác biệt.
Nhưng trước đây Lý Du Nhiên tuy rằng nguy hiểm, nhưng ít nhiều cũng có thu liễm lại. Còn cái vị Đoạn Trường công tử này, đừng xem bộ mặt hắn bình thản, giọng điệu nhẹ nhàng, giấu sau vẻ thanh thản này là hơi thở hết sức hung mãnh, nhìn hắn so với nhìn một con rắn độc mạnh nhất cũng không hề khác nhau!
- Ha ha, Đông Phương huynh thật là người thẳng thắn.
Ngón tay thon dài của Trần Thần khẽ đông, hắn cúi đầu nhìn ngón tay mình, lại như vô tình nói tiếp:
- Bộ mặt hiện tại của Đông phương huynh có lẽ cũng không phải là diện mạo thực? Nếu như Đông Phương huynh đã nói là có duyên, không biết có thể dùng diện mạo thật gặp mặt được chăng? Thành khẩn đối đãi lẫn nhau, chảng lẽ lại có chuyện gì sao?
Quân Mạc Tà nhẹ nhàng nở nụ cười: