Thấy bộ dáng hung thần ác sát của Quân Mạc Tà, người kia chỉ tự trách mình xui xẻo, vừa ra khỏi cửa liền gặp phải một đại gia hỏa xấu người xấu cả tính, mặt mày đau khổ đáp:
- Ở ngay phía trước, đi cùng bọn họ một lát nữa sẽ tới.
Quân Mạc Tà ồ lên một tiếng, buông hắn ra, liền nhanh như chớp biến mất trong dòng người, không thấy bóng dáng.
Quân Mạc Tà miệng mồm méo mó lầm bầm, nhanh chóng đi cùng đám người nọ.
- Chà, gã kia nói không sai, đi Đạn Quan Lâu lúc này cũng thật là tiện, biết bổn công tử đi về phía này, liền mời ta dự yến tiệc của giới âm nhạc gì gì đó, nếu như không đi chẳng phải phụ lòng tốt của người ta sao?
Vậy nên Quân Mạc Tà vì nguyên tắc luôn giữ niềm vui của người khác mà đi thẳng đến Đạn Quan Lâu.
Ở một phía khác, cửa thành phía Tây, cũng có một người nhằm ngay hướng Đạn Quan Lâu mà vọt tới.
Một đoàn người ngựa vừa vào thành Tây, nhìn thấy hướng đi của dòng người, lại nghe nói yến tiệc nhạc giới của Trần đại công tử, không khỏi ngẩn ra.
Trong đó có một người thân hình yếu điệu mang sa đen che mặt, ngồi trên lưng ngựa hừ một tiếng:
- Xem ra vị Trần đại công tử này lại rất có danh tiếng, vẫn còn chưa đánh đàn đã có nhiều người như vậy tranh thủ lại sớm để giữ chỗ….
Bên cạnh nàng, một lão già cẩn thận hỏi:
- Tiểu thử, chúng ta có cần tranh thủ đi xem không?
- Cũng được, không nghĩ tới ta vừa đến Cúc Lạc thành thì họ lại cho ta một trò vui. Để xem vị hôn phu của Triển Mộng Điệp này ra sao, Đoạn Trường công tử vang danh khắp Huyền Huyền đại lúc rốt cuộc là xé ruột xé gan cỡ nào...
Cô gái kia hừ khẽ một tiếng, đôi chân ngọc thon dài đã thúc vào bụng ngựa, thớt ngựa từ từ đi tới, không ngờ lại cẩn thận tránh người người chen chúc nhau trên phố. Theo sau có một lão giả.
Trong mắt lão già hiện ra vẻ từ ái…
Hắn chính mắt thấy vị tiểu thư này lớn lên, trong mấy năm nay thật sự có cảm tình coi nàng như cháu gái mình vậy. Hôn ước trong năm nay cũng đã định, mà nàng vẫn chưa gặp qua Trần gia đại công tử.
Vậy nên hắn mới khuyến khích nên đi xem cho biết, xem xem vị Trần công tử này bộ dáng ra sao, xem tiểu thư có thể vừa mắt hay không? Quan trọng hơn là phẩm hạnh người này thế nào? Nếu như không đoan chính, bên ngoài lại tô vàng nạm ngọc, thì cũng sớm tính toán được...
Quát khẽ một tiếng, đoàn người ngựa hơn mười người gia tốc, đi theo cô gái kia, hướng thẳng đến Đạn Quan Lâu.
Người từ bốn phương tám hướng đều đổ về Đạn Quan Lâu, Quân Mạc Tà thẳng đường đi đến, phát hiện càng đến gần Đạn Quan Lâu lại càng im ắng, không còn ồn ào xôn xao như lúc đầu.
Tận đến khi lại gần, lại thấy càng nhiều người, mỗi người đều lộ vẻ chờ mong, không ai phát ra bất cứ tiếng động nào.