Quân Mạc Tà âm thầm quyết định: Nếu như nói chỗ này Tam Đại Thánh Địa đã che giấu một chiến trường thì chính hắn cũng muốn tranh thủ mà lợi dụng một chút!
Nợ máu trước kia, bây giờ cũng phải thu một chút lợi rồi!
Mà phần lợi tức này tất nhiên cũng phải do máu tươi trả lại!
Tiếng bước chân vang lên, hai mươi bốn người Quân Mạc Tà đã chậm rãi tiến vào thành!
Cúc Lạc thành, Trần gia.
Trên đại sảnh, gia chủ Trần gia Truy Vân Thủ Trần Khánh Thiên ngồi trên ghế chủ nhà, sắc mặt âm trầm, hai bên có hai lão già mặc áo bào trắng đang khép hờ mắt ngồi im bất động như hai pho tượng.
Ở phía dưới có hai hàng ghế dựa chừng bốn năm mươi cái, không ghế nào còn chỗ trống, im lặng không phát ra tiếng động nào.
Trên mặt mỗi người ngời đây đều có một vẻ mặt trầm trọng như mưa bão sắp nổi lên, kèm theo là một luồng chiến ý nhàn nhạt.
Bỗng vang lên một tràng vó ngựa, một thớt khoái mã đã từ xa phóng thẳng vào trong viện, tiếp sau đó là tiếng bước chân đi vào.
Đột nhiên hai lão già mặc áo bào trắng mở to mắt, từ trong ánh mắt lóe lên tia sáng!
- Vào đi!
Tất cả người trong đại sảnh cũng cơ hồ rung lên theo hai chữ này.
- Báo cáo gia chủ, người của Đông Phương thế gia đã vào thành Cúc Lạc!
Một người áo xanh bước vào sảnh, lớn tiếng bẩm báo.
Trần Khánh Thiên khẽ vuốt cắm, gằn tiếng hỏi:
- Sao? Người tới là ai? Tổng cộng có mấy người?
Người áo xanh đáp:
- Người cầm đầu lần này là kẻ đứng đầu Đông Phương thế gia Đông Phương Vấn Tình. Còn lại có hai mươi ba người, trong đó có hai thích khách Thiên Cấp, một người nghe nói là đệ tử hậu bối, cuối cùng là hai mươi tùy tùng, theo như quần áo cùng với phong thái cử chỉ mà đoán thì bọn người đó rất có thể là tôi tớ trong nhà của hậu bối đệ tử vừa nhắc tới kia.
- Ha ha, Đông Phương thế gia cũng quá sức coi thường ta. Chỉ một Đông Phương Vấn Tình cùng với hai gã thích khách Thiên cấp mà đòi lấy đầu Trần Khánh Thiên ta sao chứ? Chẳng lẽ ở ẩn lâu ngày rồi cũng chẳng còn biết trời cao đất dày nữa? Lại còn dám dẫn con cháu đi theo, hắn thực sự nghĩ rằng Cúc Lạc thành là nơi hắn muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?
Trần Khánh Thiên cười lớn, giọng nói lạnh lẽo.
- Ha ha, chỉ phái tới hai tên thích khách mạt hạng cùng một Đông Phương Vấn Tình. Với thực lực như vậy lại muốn ám sát gia chủ, thật là quá buồn cười, ha ha...
Ở bên dưới sảnh, một gã trung niên áo xanh nở nụ cười vui vẻ:
- Gia chủ, Đông Phương thế gia này đã cuồng vọng như vậy, bổn hộ pháp đề nghị chúng ta phải hết sức giúp cho hắn ta nếm chút đau khổ, làm nhục hắn, sau đó lại lăng trì! Cuối cùng lại đem thi thể thê thảm của Đông Phương Vấn Tình trả cho Đông Phương thế gia, chính thức tuyên chuyến, tiêu diệt Đông phương gia!