: Hoàng Vân Phong
Mới vừa tiến vào đình viện, nhìn thấy phía trước chính là phòng nghị sự của Đông Phương Thế Gia, Đông Phương Vấn Đao lúc này mới vỗ ót, xoay người nói:
- Đúng rồi... Tiểu tử ngươi cũng phải cẩn thận đại cữu ngươi, đừng nhìn thực lực tiểu tử ngươi tiến bộ như thế, đại cữu ngươi cũng sẽ "trêu đù"a với ngươi, tóm lại, lần này tiểu tử ngươi thảm!
Nói xong, khóe miệng hắn co quắp, cong cong một cách quái dị!
- Cái gì? Đại cữu làm sao?
Gần đây, Quân Mạc Tà quá nhiều việc, sớm đã quên trò đùa dai quái đản kia, lúc này vừa hỏi đến khiến hắn chân chính kinh ngạc.
- Ngươi còn hỏi làm sao vậy? Chuyện tốt do ngươi làm ra, ngươi còn giả bộ không biết sao?
Đông Phương Vấn Đao đột nhiên cười rộ lên, miệng rộng tới mang tai, cười vui nói.
- Một hai ba bốn, hai hai ba bốn, đổi tư thế, làm lại lần nữa…. Oa ha ha ha…
Ặc ặc… Quân Mạc Tà sau khi nhìn những động tác quái dị của tam cữu, hắn nghẹn một cái, tí nữa là té xỉu.
- Không thể không nói, tiểu tử ngươi thật sự là rất bỡn cợt ha ha ha... Không khoan nhượng cho cậu ngươi... Ha ha ha, nghiêm túc như vậy, thế nhưng mỗi lúc trời tối đều đứng không ngừng mà đổi tư thế… Vất vả cực kỳ… Cư nhiên còn con mẹ nó trồng cây chuối... Ha ha ha…
Đông Phương Vấn Đao vốn đang luôn luôn nỗ lực khắc chế, nhưng nhớ tới chuyện này cũng rốt cục ngăn không được muốn cười, càng cười càng to, càng về sau rõ ràng ôm bụng ngồi chồm hổm trên mặt đất, không ngừng xoa bụng cười ngặt nghẽo.
Quân Mạc Tà ha ha nở nụ cười, đột nhiên nghẹn họng nhìn trân trối, hiện tại mới nhớ tới, nơi có vẻ chính tay mình chôn xuống một trái bom a... Xem ra, vị đại cữu kia sớm đã phục hồi tinh thần lại, cần thu thập mình... Làm như thế nào cho phải đây?
Đám người Bách Lý Lạc Vân hiển nhiên không biết cháu cậu hai người đến cùng là cười cái gì, một đám thộn mặt đần thối ra, nghi hoặc nhìn nhìn.
Mà vừa mới đúng lúc này, một tiếng hét to cao ngất vang lên:
- Lão Tam! Ngươi ở nơi này nói hưu nói vượn cái gì đó!
Khẩu âm này rất nặng, hiển nhiên người này đang rất phẫn nộ rồi!
Theo tiếng hét lớn, một đạo thân ảnh khôi ngô cấp tốc xuất hiện ở trước mắt của mọi người, người tới dáng vẻ phi phàm, ba sợi râu dài bay lả tả tự nhiên trước ngực, mắt xếch, mũi thẳng mồm vuông, một thân uy nghiêm!
Đúng là đại cữu của Quân đại thiếu gia, chủ nhân Đông Phương thế gia, Đông Phương đại gia tới!
Chẳng qua hiện tại khuôn mặt của Đông Phương Đại lão gia bình thường trắng nõn thì giờ phút này đã thành một màu đỏ thẫm, hai mắt phún lửa, th* d*c phì phò, thoạt nhìn rất giống Quan Nhị Ca.
- Quân Mạc Tà! Tiểu súc sanh nhà ngươi! Tiểu tử ngươi tới vừa lúc, còn tưởng thằng nhóc ngươi sẽ ở Thiên Phạt hung trốn cả đời chứ! Cho dù ngươi không đến, lão phu cũng sẽ đích thân đi Thiên Phạt sâm lâm tìm ngươi! Hiện giờ ngươi tự động đưa tới cửa, lão phu khỏi phải lặn lội đường xa! Lão phu hôm nay nếu không hảo hảo giáo huấn cái đồ hỗn trướng nhà ngươi, chẳng phải thẹn cùng thiên lý sao!