- Nếu ta nói ta chính là Cửu U Thập Tứ Thiếu, ngươi tin không?
Quân Mạc Tà cười hắc hắc nói.
- Điều đó không có khả năng
Lão Tôn kêu lên.
- Àh. Ngươi cũng biết không có khả năng àh. Các ngươi không tin?
Quân Mạc Tà nháy mắt mấy cái
- Nếu ta nói ta chính là Mạc Vô Đạo đứng đầu Độn Thế Tiên Cung
- Ngươi...
- Àh... Nếu ta nói ta chính là ba ba của ngươi, ngươi thừa nhận không?
Quân Mạc Tà cười nói miệng lộ ra hai hàng răng trắng như tuyết.
- Ngươi. Quân Mạc Tà, ngươi không nên khinh người quá đáng.
Lão Tôn tức giận quát to một tiếng, hai mắt đỏ ngầu, giận đến nỗi kìm nén không được.
- Câm miệng. Ngươi quả thực là cố ý đi tìm nhân tình cho mẹ ngươi mà. Rõ ràng đã sớm nhận ra gia gia ngươi chính là Quân Mạc Tà ta đây, vậy mà còn ở trước mặt lão tử giả bộ, thế nào? Con nhỏ còn thiếu tình thương của cha? Muốn bổn công tử giáo huấn ngươi một chút sao? Bổn công tử có thể tiện nghi cho ngươi một hồi, miễn cưỡng làm cha của ngươi nửa ngày.
Quân Mạc Tà trợn mắt mắng to một trận.
Quân Mạc Tà lúc trước nói này nói nọ mục đích là để kéo dài thời gian, để Bách Lý Lạc Vân hoàn thành việc bao vây bọn này. Đám người Bách Lý Lạc Vân đã vào vị trí, hơn hơn sáu mươi người, thấp nhất cũng là cao thủ Chí Tôn, đối phó bốn người trước mắt này cũng như ăn một bữa sáng, rốt cuộc không cần lo lắng bọn hắn chạy trốn. Quân Mạc Tà nào còn hứng thú cùng bọn chúng nói thêm gì nữa.
Còn tên tu luyện Thải Âm Bổ Dương, tà công âm độc hỗn đản này, Quân Mạc Tà càng không có nửa điểm hứng thú cùng hắn nói thêm câu nào nữa. Mắng hắn vài câu, Quân đại thiếu gia thấy mình đã cấp cho hắn mặt mũi lắm rồi, để thành nhi tử mình chính là khinh thường bản thân a, chỉ là tùy tiện nói đùa thôi.
- Ngươi, ngươi, ngươi...
Lão Tôn tức giận đến phun ra một búng máu. Không thể tưởng được mình hỏi một câu thiện ý lại bị đối phương vũ nhục chửi rủa đến cả cha mẹ, mắng chửi làm cho đầu óc choáng váng, còn cho rằng là tiện nghi cho mình.
Giận sôi máu.
Nhưng quay đầu nhìn thì phát hiện thần thái ba người còn lại có chút không đúng, ngước mắt nhìn xung quanh, hắn cảm thấy như bị dội một gầu nước lạnh từ đầu xuống chân, lửa giận trong lòng hắn chợt tắt ngấm, hơn nữa một luồng hơi lạnh lẽo chạy dọc từ đầu xuống chân hắn.
Bốn người vẻ mặt đều giống như nhau: cả người cứng đơ, miệng há hốc, hai mắt trừng như hai bóng đèn, tất cả đều sợ hãi...
Bốn phía, người nào người nấy vạm vỡ, mắt không biểu tình, ánh mắt lóe ra từng sợi tơ máu, từng bước một, chỉnh tề đi về phía trước. Mỗi bước tiến cũng làm mặt đất cũng rung lên một chút.