Hắn mỉm cười
- Giết người diệt tộc cũng giống như vậy. Chỉ cần theo từng bước, tinh tế tỉ mỉ chu đáo, tiến hành đả kích từng đợt từng đợt, vào những điểm mấu chốt của gia tộc, làm cho bọn họ không đánh mà thua. Đến cuối cùng ngay cả sức liều mạng không không có, vì sợ hãi quá độ mà chút lực hoàn thủ cuối cùng cũng mất đi bởi vì tinh thần của bọn hắn đã hoàn toàn sụp đổ. Đây mới là cảnh giới giết người cao nhất.
Nói được những lời này đã không phải là cao nhân tiền bối Tam Đại Thánh Địa gì rồi mà chính là ma đầu tà ác. Trên thực tế người nầy cũng chính là một ma đầu tâm ngoan thủ lạt, hiển hách một thời, Thiên Hồn Đồ Vương Vị Nhiên, trăm năm trước, tên này trẻ em nghe thấy liền phát khóc.
Ba người còn lại nhìn hắn có chút biến sắc, một người trong đó
- Vương huynh, cho dù là diệt tộc, thì một đao giết là xong, nhanh chóng giải quyết, tội gì cần tra tấn người như thế? Lao tâm lao lực nhiều, lại tổn hại âm đức?
Vương Vị Nhiên cười hắc hắc
- Chuyện nhân gian, thế nào là thống khoái các ngươi cũng chưa trải qua nhiều nên không biết trong việc tàn sát kẻ khác, loại hương vị kia tuyệt vời thế nào đâu.
Ba người kia đều rùng mình thầm nghĩ
- Chúng ta đều là người bình thường sao có thể so sánh với đại ma đầu không chuyện ác nào không làm như ngươi được.
Rồi lại nghe vị Vương kia nói
- Từ lúc gia nhập Bổn cung tới nay cũng đã không động tay động chân gì rồi, đối phó với đại gia tộc này thật sự có chút hơi quá, giống giết gà dùng đao mổ trâu vậy.
- Nhưng không biết các ngươi có chú ý không? Tông chủ lần này điều binh khiển tướng cũng rất lựa chọn. Mà lựa chọn này đã nói lên rằng tông chủ chính là không muốn làm cho mấy gia tộc này đơn giản bị diệt vong dễ như vậy, mà phải tận tình tra tấn chà đạp bọn chúng. Những lời này tuy rằng tông chủ không có nói ra nhưng... ha ha... ngụ ý cũng rõ ràng như thế.
- Hả? Vương huynh quả nhiên cao kiến.
Ba người còn lại nhất thời cảm thấy hứng thú với lời nhận xét của hắn.
- Hừ tông chủ lúc này đây phái người ra ngoài, hầu hết đều là bàng môn tả đạo năm xưa thậm chí là đồ đệ tiếng xấu còn xa hơn sư phụ. Như lấy Vương ta mà nói, ai nói ta là chính phái hiệp nghĩa nhân sĩ? Cho dù là tiến nhập Tam Đại Thánh Địa thì sao? Ta vẫn chính là ta thôi.
Vương Vị Nhiên cười rộ lên
- Nhưng tông chủ vì sao phải phái những người đi? Hơn nữa chỉ định ta làm chủ sự. Trong bốn người chúng ta, Vương mỗ ta tuy không coi nhẹ bản thân nhưng vô luận võ công tu vi hay trí tuệ đều không hơn người, vậy thì phải hiểu rằng ta có điểm khác hơn bọn ngươi, mà điểm ấy cũng không có gì khác ngoài kỹ xảo tra tấn người khác.