Giám sát
- Tam Đại Thánh Địa các ngươi muốn chèn ép toàn bộ tam đại gia tộc liên quan tới ta sao? Ta đây cũng muốn làm cho một đám gia tộc phụ thuộc vào Tam Đại Thánh Địa các ngươi trở thành kẻ điếc người mù. Xem mèo nào cắn mỉu nào, ai chết trước còn chưa biết được.
Mạc Vô Đạo ngươi muốn Quân Mạc Tà ta biết trên thế giới này có người không thể trêu vào thì Quân Mạc Tà ta cũng muốn cho ngươi biết, trêu vào ta cái giá phải trả sẽ rất lớn, chỉ sợ Tam Đại Thánh Địa là các ngươi cũng chịu không nổi đâu.
Mà cũng chỉ là giết chóc thôi. Trên đời này ta cái gì cũng sợ, nhưng chỉ giết người là không sợ thôi.
Quân Mạc Tà híp mắt nhìn tám đội nhanh chóng mất hút trong tầm mắt, khóe miệng nổi lên một nụ cười tàn khốc
- Tam Đại Thánh Địa, Mạc Vô Đạo. Ta vốn không muốn sớm cùng các ngươi trở mặt nhanh như vậy nhưng mẹ nó chứ, các ngươi thật là quá đáng.
- Còn tên Triển Mộ Bạch nữa. Cao thủ cấp bậc Thánh Hoàng thì sao. Hắc hắc, tưởng giỏi lắm sao? Nếu không chơi chết các ngươi, thì ta không phải là Tà Quân. Ngươi chờ đó đi. Quân Mạc Tà chợt nhớ lại câu nói của Cửu U Thập Tứ Thiếu sau khi chạy trốn lưu lại: Các ngươi chờ đó.
Một câu lạnh lẽo kia phảng phất giống như một lời nguyền vậy. Nếu không phải là Quân Mạc Tà thì chỉ sợ ai cũng phải giật thót mình.
Một câu nói như vậy lại phát ra từ một tên điên trong lúc chiến bại bỏ chạy, mà người đó lại là Cửu U Thập Tứ Thiếu, thì khác hẳn người thường. Ít nhất khi hắn câu đó, hai mươi những cao thủ Thánh Vương thần sắc ở nên ngưng trọng thêm vài phần.
- Cửu U Thập Tứ Thiếu, Cửu U Thập Tứ Thiếu, chỉ mong ngươi có thể khôi phục thực lực sớm một chút, ngươi là nhân tố trọng yếu không thể thiếu trong kế hoạch của ta.
Quân Mạc Tà khóe miệng hàm chứa nụ cười xấu xa nói
- Lúc trước, Sở Khấp Hồn chịu hàm oan vì ta nhiều như vậy, nếu để cho hắn bị hàm oan nữa thì cũng chẳng hay ho gì. Trình độ của hắn hơi kém một chút, không đủ dùng. Nhưng ta đã có Cửu U Hàn Nhận, hoàn toàn có thể tạo ra một cái chết của một vị Thánh Hoàng một cách bí ẩn… Ha... ha.
Lãnh Ngạo luôn ở bên cạnh hắn nhưng khi nhìn thấy hắn tươi cười kỳ quái cũng cảm thấy rùng mình, ớn lạnh. Nụ cười này... thật sự rất tà ác.
Một đường thẳng tiến. Ba mươi sáu người giống như một thanh lợi kiếm màu đen, xuyên thẳng về phía trước rồi biến mất.
Hiện giờ đã là cuối mùa xuân đầu mùa hè. Khắp nơi đều là một màu vàng rực. Quân đại thiếu gia đi trên đường có thể nói là rất vui vẻ.
Quân Mạc Tà lúc này cũng không sử dụng huyền thú phi hành bởi vì Thiên Phạt huyền thú trong mắt Tam Đại Thánh Địa đã là sở hữu của Quân Mạc Tà. Nếu thấy huyền thú phi hành trên không trung thì chẳng khác gì làm mục tiêu chiếu sáng cho Tam Đại Thánh Địa, báo rằng Quân Mạc Tà đã ra khỏi Thiên Phạt.