- Tin rằng tuyệt đại đa số mọi người trên đời này đều cho rằng chỉ có những người như vậy mới xứng làm sát thủ.
Quân Mạc Tà dùng một loại khẩu khí kỳ lạ cười nói
- Trong mắt bọn họ, nếu sát thủ có hình thái khác thì bọn họ sẽ rất kinh ngạc, thắc mắc. Đây có phải là một sát thủ không?
Một câu cuối cùng, Quân Mạc Tà dùng một loại khẩu khí kinh ngạc, khoa trương cực độ, nói.
- Phàm là người thì ai cũng nghĩ như vậy.
Lãnh Ngạo cười bất đắc dĩ nói:
- Sát thủ chân chính làm sao lại có đức tính ngu ngốc như vậy? Nếu quả là như vậy thì không phải là lại ông tôi ở bụi này: ta là sát thủ, hãy đề phòng, mau đến bắt ta đi.
- Đúng vậy, hầu như ai cũng nghĩ như vậy. Trong mắt của bọn họ, cái gọi là sát thủ căn bản chính là giả bộ. Hơn nữa loại giả dạng như vậy chính là lấy tính mạng của mình ra đùa giỡn.
Quân Mạc Tà cười một tiếng nói:
- Nhưng không thể phủ nhận trên đời này đã tràn ngập loại nhận thức cố chấp này. Cho nên sát thủ lại càng có cơ hội che dấu bản thân. Xác xuất thành công lại càng cao hơn. Vì vậy chúng ta cần phải cảm tạ bọn người đó. Một đám người đáng yêu.
Nói xong, Quân Mạc Tà liếc Ưng Bác Không một cái, tỏ vẻ thương xót nói
- Đến nỗi có người còn tự cho rằng mình chính là sát thủ...Aiz, vậy mà cũng nói được.
Ưng Bác Không nhất thời mặt đỏ bừng, không phục kêu lên
- Vậy ngươi nói đi, rốt cuộc cái dạng gì mới được gọi là sát thủ?
- Sát thủ chân chính, chính là...dưới bất kỳ tình huống đều có thể hoàn thành mục tiêu, nhiệm vụ ám sát. Sát thủ khi đã ra tay thì người chết. Không có bất kỳ ngoại lệ nào.
Quân Mạc Tà sắc mặt trịnh trọng chậm rãi nói:
- Chúng ta thường nói, một kích không trúng, lập tức bỏ chạy. Đây vốn là tác phong của sát thủ chân chính. Nhưng cách nghĩ này cũng là một sai lầm chết người.
Hắn trầm thấp nói
- Một kích không trúng, an toàn trở ra, chạy xa ngàn dặm. Đó là thích khách, không phải là sát thủ.
- Vậy, như thế nào là một sát thủ?
Hắn nói tới đây ngay cả Lãnh Ngạo cũng có chút hồ đồ
- Sát thủ phải là một kích tất trúng, an toàn trở ra, chạy xa ngàn dặm.
Quân Mạc Tà thản nhiên nói
- Võ công của sát thủ không nhất định phải cao siêu, thậm chí có thể thua xa mục tiêu của nhiệm vụ. Nhưng phải nắm chắc thời cơ, nhất định phải chuẩn xác, cực kỳ chuẩn xác. Nếu nắm chắc thời cơ, một Ngọc Huyền thậm chí có thể ám sát được một vị Thần Huyền và an toàn trở ra.
- Chính là thời cơ, lựa chọn thời cơ để ra tay.
Quân Mạc Tà nhướng mày nhìn Ưng Bác Không nói:
- Ưng lão, ngươi có thể không phục, công lực hiện tại của ngươi nếu so sánh với sát thủ Chí Tôn Sở Khấp Hồn thì không phân cao thấp. Nếu giao đấu trực diện, chỉ sợ ba ngày ba đêm cũng chưa chắc phân thắng bại. Nhưng ta dám đánh cuộc nếu Sở Khấp Hồn muốn giết ngươi thì một chiêu là đủ.