Mau để ta xem!
Mai Tuyết Yên vẫn còn trọng thương, chưa lành, Quân Mạc Tà từng nghĩ tới việc làm thế nào đối phó với Tam Đại Thánh Địa. Tuy rằng thực lực của hắn cũng không thể tạo thành hao tổn quá lớn đối với Tam Đại Thánh Địa. Nhưng bằng Âm Dương Độn vô thanh vô tức với Ngũ Hành nghịch thiên thì cũng có thể làm cho Tam Đại Thánh Địa nếu không phòng bị bị hủy diệt tông môn, làm cho bọn chó má nguỵ quân tử hả miệng là nói vì thiên hạ này trở thành chó nhà có tang.
Nhưng hắn lại nghĩ tới nguyện vọng cả đời của Mai Tuyết Yên là bảo đảm chắc chắn Đoạt Thiên chi chiến thắng lợi, Quân Mạc Tà không đành lòng làm hi vọng của nàng tan biến càng không hi vọng mình thật sự trở thành tội nhân phá hỏng an nguy của đại lục.
Cho nên Quân Mạc Tà lựa chọn ở ẩn, đem toàn bộ Quân gia dời tới Thiên Phạt, nhưng quyết định của hắn không được người ta xem như là thoái ẩn mà lại giống như rùa đen rút đầu trốn trong Thiên Phạt sâm lâm.
Đây hoàn toàn là hai khái niệm bất đồng.
Sự kiện tập kích của Triển Mộ Bạch chân chính làm Quân Mạc Tà nổi giận.
Chính mình suýt nữa chết, Thiên Tầm sinh tử không rõ, kiếp này không biết có phục hồi được hay không, hậu quả nặng như vậy làm hắn cũng không thể chấp nhận được.
Lúc đầu là Mai Tuyết Yên, sau đó là Thiên Tầm, nếu mình còn lùi nữa thì kế tiếp là ai đây?
Ta đã nhường, các ngươi vẫn không buông ta, truy đuổi đến cùng, vậy tại sao ta lại phải nhường nữa?
Đối phó với chó dữ, ngươi không đánh chết nó, nó liền điên cuồng cắn xé không buông. Chỉ có cách đánh cho nó chết hoặc đánh cho nó sợ bỏ chạy mới là cách tốt nhất.
Cho nên Quân Mạc Tà quyết định phản kích. Mà phải là huyết tinh phản kích.
Tất cả tâm tư này, hắn không biểu lộ ra, bề ngoài vẫn thản nhiên, cừu hận trong lòng đem đè nén xuống. Chuẩn bị tâm lý cho một thời khắc bùng nổ.
Cho đến lúc đó, Quân Mạc Tà quyết định sẽ không để cho người khác biết được.
Đây chính là tâm lý quyết tâm trả thù một cách mãnh liệt.
Tâm lý hiện giờ của Quân Mạc Tà giống như là Lang Vương đang săn mồi trên đại thảo nguyên, lẳng lặng chờ đợi đến thời cơ thích hợp nhất. Khi thời cơ chưa đến thì sẽ không lộ ra nanh vuốt của mình.
- Đi, đến chỗ của ta, chúng ta thương lượng một số việc sắp tới.
Quân Mạc Tà đứng dậy, nhẹ nhàng phủi bụi đất trên người, mỉm cười giống như là cũng không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng nhóm Thú Vương nghe những lời này của hắn thì từ tận đáy lòng dâng lên một cỗ hàn khí tựa như thấy núi thây biển máu sắp xảy ra mà chính là do thiếu niên này sắp đặt.
Đây cũng là thiên phú trực giác của huyền thú, trực giác cảm ứng nguy cơ sắp xảy ra mà nhân loại không thể nào hiểu được.
Chính là trực giác.
- Sự tình tại sao lại như vậy? Quả thực là khinh người quá đáng. Vừa rồi thà liều mạng cũng không để cho bọn hỗn đản đó toàn mạng đi ra. Nói chúng ta là cầm thú nhưng bọn hắn ngay cả cầm thú cũng không bằng.