Tình thế bây giờ, mọi người ai cũng hiểu. Những người này không thể nghi ngờ đều là cao thủ nhưng mỗi người bọn họ đều bị nội thương. Cục diện bây giờ giống với lúc những người này đối phó với Cửu U Thập Tứ Thiếu.
Cho nên dùng biện pháp đã sử dụng với Cửu U Thập Tứ Thiếu đối phó đối với bọn họ là hữu hiệu nhất.
Tiêu hao lực lượng địch.
Luận đơn đả độc đấu, Thiên Phạt sâm lâm không có ai là đối thủ của bọn họ nhưng nơi này cũng là huyền thú đại bản doanh của Thiên Phạt sâm lâm. Chỉ cần bất kể hy sinh đánh bừa, dùng chiến thuật thú hải, thì cho dù là cường giả thánh cấp cũng vẫn là người, nhân lực có hạn, sớm hay muộn cũng có thể g**t ch*t bọn hắn. Ít nhất cũng có thể lưu lại một vài tên.
Phương pháp này có thể giành được thắng lợi cuối cùng, nhưng cái giá phải trả là mấy chục vạn thậm chí trăm vạn tánh mạng huyền thú. Có khi nhóm Thú Vương cũng phải chết chung với bọn họ.
Nhưng như vậy thì Thiên Phạt cũng không tốt bao nhiêu. Đương nhiên Huyễn Phủ và Thánh Địa cũng không gượng dậy nổi.
Cho nên Quân Mạc Tà sau khi lấy lại tinh thần lập tức phát hiện ra tình huống này nên hắn cảm thấy đau lòng liền lên tiếng khuyên bảo. Hiện tại trong lòng của hắn huyền thú giống như là thân nhân của mình nên sao có thể trơ mắt nhìn bọn hắn trả giá nhiều như vậy được? Còn người của Huyễn Phủ và Thánh Địa thì để mình, Mai Tuyết Yên và những cao thủ khác, thậm chí có cả Cửu U Thập Tứ Thiếu đối phó.
Bây giờ nếu huyền thú hy sinh nhiều cũng không đáng giá. Huống chi trong lòng hắn còn có một ý tưởng mơ hồ: Nợ của mình phải do chính mình đòi lại.
Nhưng lúc hắn bảo với Lộc Thánh Hoàng chừa ra một con đường thì giao chiến song phương đã hỗn loạn vô cùng. Một đám phi ưng do Ưng Vương chỉ huy áp dụng phương pháp tự bạo tiếp tục đả thương địch thủ.
Mấy ngàn phi ưng kêu to lao tới, ngay khi tới gần hai mươi cao thủ liền đồng loạt tự bạo
Mấy ngàn Huyền Ưng thất cấp tự bạo uy lực này sao có thể bình thường được, rất kinh thiên động địa, tạo ra một khoảng trống lớn trong Thiên Phạt sâm lâm. Hai mươi vị cao thủ của bốn nhà dù có công lực cao siêu, phòng ngự chắc chắn nhưng cũng bị dư âm vụ nổ mạnh mẽ này chấn bay thẳng lên trời.
Trên bầu trời Ưng Vương cấp tốc bay lượn qua lại, la hét vang trời, thúc giục một đám Huyền Ưng triển khai một vòng công kích tự bạo mới.
Không thể không nói Ưng Vương là một người cực đoan tàn nhẫn, ngay từ đầu cuộc chiến, hắn hiểu rằng với lực lượng hiện tại mà không dùng sách lược tự bạo thì thương vong sẽ còn nhiều hơn.
Cho nên hắn quả quyết hạ lệnh bổn tộc Huyền Ưng triển khai công kích tự bạo. Làm như vậy tuy rằng nhìn có vẻ thảm thiết nhưng là phương pháp chính xác tiết kiệm tối đa chiến lực. Càng có thể bằng uy lực tự bạo hạn chế lớn nhất mức độ sát thương do địch nhân gây ra.