Nhưng đồng thời, chín đại Thú Vương cũng nén giận, không lộ ra
- Tiểu tử này, đáng nhẽ không nên đi ra.
Hiện tại nhóm người mình thực lực đại tổn, đối phương tuy rằng bị thương nhưng chiến lực so với chính mình mạnh hơn không chỉ một lần. Mà Quân Mạc Tà thực lực bây giờ lại thấp kém như thế. Nếu vạn nhất đánh nhau, chỉ sợ ngay cả chạy cũng chạy không được, mặt khác huyền thú số lượng tuy nhiều nhưng thực lực lại quá yếu, cũng khó có thể thay đổi cục diện.
- Ngươi chính là Quân Mạc Tà sao?
Triển Mộ Bạch ánh mắt trở nên sâu thẳm. Nhìn không ra hắn đang nghĩ cái gì.
- Là ta. Có chuyện gì cứ nói.
Quân Mạc Tà thản nhiên nói, cùng lúc đó trong lòng hắn dâng lên một loại cảm giác là không yên khó tả thành lời. Hắn mơ hồ đoán ra, vị Thánh Hoàng này sẽ nói cho mình chuyện nào đó mà chắc chắn sẽ có có quan hệ tới Đông Phương, Đoan Mộc, Tư Không gia tộc.
Cho nên Quân Mạc Tà mới nhanh chóng đứng ra Nếu là vì mấy nhà kia mà mình phải nhận lấy thương tổn không thể bù đắp lại thì Quân Mạc Tà không thể nhận. Nhưng tin tức này hắn cần phải biết.
Hơn nữa, lúc này đi ra, đối với các vị tiền bối Thiên Phạt Thú Vương mà nói cũng chẳng khác gì là công khai thân phận. Phải biết rằng nơi náo nhiệt như thế này, nếu Quân Mạc Tà không xuất hiện, thì sẽ làm cho người ta nghĩ rằng hắn sợ chết.
Huyền thú cơ bản là là không giảng đạo lý, nếu để cho bọn Thánh Địa chủ động như vậy, có thể gây bất lợi với Quân gia đang sống yên ổn trong Thiên Phạt sâm lâm.
Cho nên Quân Mạc Tà tuy rằng không nghĩ ra được cách gì hay nhưng cũng không thể không đi ra.
- Bổn tọa họ Triển đến từ Độn Thế Tiên Cung.
Triển Mộ Bạch dùng ánh mắt lợi hại xem xét biểu tình trên mặt Quân Mạc Tà, nặng nề nói
- Trước khi ta đến đây, tông chủ Mạc Vô Đạo ý đặc biệt dặn dò, muốn ta chuyển cáo cho ngươi một câu
Hắn nhìn chằm chằm vào mắt Quân Mạc Tà, gằn từng chữ
- Đông Phương Đoan Mộc Tư Không Phong Tuyết Ngân Thành. Bốn nhà này đã xong rồi.
Quân Mạc Tà trong lòng chấn động mãnh liệt, sắc mặt nhất thời tái nhợt. Hắn hít một hơi thật sâu, thản nhiên nói
- Vãn bối có chút không rõ, theo lời tiền bối, "Đã xong rồi" là có ý gì? Cụ thể là người đã xong? Hay là gia tộc đã xong?
Nói ra những lời này xong, hắn giống như bị vắt kiệt sức lực, nhưng âm thanh vẫn lạnh lùng, mang theo một tia lạnh lẽo, pha lẫn sát ý.
Sát ý này làm cho Triển Mộ Bạch ở phía đối diện cũng cảm giác được, làm hắn đột nhiên cảm thấy lạnh lạnh. Điều này làm cho hắn thấy có mối nguy hiểm không hiểu được.
Hắn nghe xong câu hỏi của Quân Mạc Tà thì không khỏi cười cười khép hờ ánh mắt nói:
- Người xong rồi hay gia tộc xong rồi, hai cái này có cái gì khác nhau. Còn không phải giống nhau sao.
- Tiền bối chắc là ẩn cư quá lâu nên ngay cả lời nói dễ hiểu như vậy cũng nghe không rõ?
Quân Mạc Tà trợn hai mắt, không...chút nào né tránh, nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn, dùng một loại khẩu khí ngưng trọng lạnh lùng nói: