Phải biết rằng mấy nghìn dặm rừng này chính là nơi tinh hoa nhất của Thiên Phạt sâm lâm. Không chỉ có vô số linh thảo hơn nữa kỳ trân khắp nơi đều có, thiên địa linh khí cũng nồng hậu so với nơi khác rất nhiều lần. Ngoài ra chưa bao giờ từng có bất kỳ sự chặt phá nào, hoàn toàn là bảo tàng thiên nhiên hoàn chỉnh nhất.
Nếu không phải như thế thì thông đạo kỳ diệu Cửu U này cũng sẽ không trùng hợp xuất hiện ở nơi này.
Khó khăn nào cũng có thể giải quyết được, ít nhất thì cũng có một lời giải thích thỏa đáng nhưng lý do hiện giờ lại là Thiên Phạt quá yếu. Cũng có ý nói rằng Thiên Phạt không còn tư cách sánh ngang với bốn thế lực lớn còn lại.
Chuyện như vậy muốn nhẫn cũng không thể được. Cho nên nhóm Thú Vương quyết định ân đoạn nghĩa tuyệt.
Tào Quốc Phong thở dài một tiếng, muốn nói rồi lại thôi, rốt cục cuối cùng nói:
- Lộc huynh, một khi đã như vậy bọn ngươi tự thu xếp ổn thoả. Chúng ta đi, giang hồ sau này có ngày gặp lại.
Lộc Thánh Hoàng mặt không chút thay đổi nói:
- Xin cứ tự nhiên.
Đến lúc này, chín vị Thú Vương đối với Tam Đại Thánh Địa đã hết hi vọng. Tào Quốc Phong thân là nhân vật thống lĩnh đại quân củaTứ gia trong lần hành đồng này, đối với chuyện Thiên Phạt gặp phải tình huống này lại làm như không biết gì.
Có thể thấy được bốn thế lực lớn căn bản là không phải mới nảy lòng tham mà là sớm có dự mưu, thương lượng từ trước.
Đã đến lúc phải diệt trừ Thiên Phạt. Không thể không trừ.
- Nếu Lộc huynh có gặp Mai tiền bối xin cho lão phu gửi lời xin lỗi. Quốc Phong... Thực lòng xin lỗi lão nhân gia,
Tào Quốc Phong sắc mặt trầm trọng, những lời càng về sau vừa nói vừa thở dài.
Nhưng Lộc Thánh Hoàng cũng là bị những lời này làm cho tức giận cơ hồ hộc máu. Lạnh lùng nói
- Không dám, nếu Mai hoàng biết Tào hiện giờ uy phong như vậy cũng sẽ vui mừng không thôi.
Bọn hắn trong miệng gọi Mai tiền bối chính là vì hơn hơn bảy trăm năm trước, có một vị Thiên Phạt Thánh Hoàng tham gia Đoạt Thiên chi chiến ngàn năm một lần, trong lúc Tào Quốc Phong với thân phận là đệ tự hậu bối, suýt bị ngoại tộc g**t ch*t thì Mai Thánh Hoàng ra tay cứu hắn, đó chính là đại ân cứu mạng.
Bởi vì có việc này cho nên hành vi Tào Quốc Phong hôm nay mới khiến cho Lộc Thánh Hoàng càng thêm giận không kiềm chế được.
Tào Quốc Phong thở dài một tiếng phất phất tay nói:
- Chúng ta đi thôi.
Bốn phía ngàn vạn huyền thú trơ mắt nhìn nhóm của hắn rút lui, trong mắt đều tỏ vẻ vẻ phẫn nộ. Nhưng không có mệnh lệnh, nên cũng không có một tên nào tự tiện hành động.
Ngay sau khi người cuối cùng gần ra khỏi Huyễn Phủ mê vụ thì hắn đột nhiên xoay người lại thản nhiên hỏi