- Thiên Phạt, bất kể như thế nào cũng không nên là nơi khai chiến. Trên đại lục nhân loại có thể tùy tiện du mục, chuyển nhà, rất tự do tự tại. Nhưng Thiên Phạt sâm lâm cũng chỉ có một nơi duy nhất. Nhân loại có mấy ngàn vạn gia đình nhưng Thiên Phạt huyền thú chúng ta cũng chỉ có một chỗ này mà thôi. Mọi người cùng đạt hiệp nghị, sau đó đám huynh đệ chúng ta không từ gian nan, vất vả trông coi phong ấn. Dĩ nhiên là vì an bình của đại lục, nhưng cũng là vì để Thiên Phạt có thể trở thành huyền thú nhất phương trong trời đất.
- Chúng ta đều nghĩ rằng chỉ cần chín người bọn ta toàn tâm toàn ý tận tực giữ phong ấn cho dù là phải trả giá đắt thì ít nhất có thể giữ cho Thiên Phạt ngàn năm an bình. Nhưng thật không ngờ, ngay lúc này đây, bọn ngươi đem mọi thứ lật ngược hết. Đây rốt cuộc là đạo lý gì? Chẳng lẽ lời thề son sắt ước định năm đó chẳng qua là rỗng tuếch sao? Chẳng lẽ huyền thú bọn ta là những con lừa hết sao?
Đại hán to cao đang nói sắc mặt cực kỳ tái nhợt, thần sắc cũng có chút uể oải nhưng lời nói hùng hổ doạ người, hai mắt thần sắc nổi giận tới cực điểm, lạnh lùng nhìn hai mươi người đối diện, giống như nếu một lời không hợp thì lập tức khai chiến không khoan nhượng.
Hiển nhiên đối phương không để ý an nguy của Thiên Phạt, khai chiến ngay trong Thiên Phạt đã chọc giận hắn.
- Lộc Thánh Hoàng hiểu lầm rồi, Cửu U Thập Tứ Thiếu mới là đại địch của chúng ta, người này một ngày chưa trừ diệt, nguy cơ của toàn bộ đại lục chưa hết, hi vọng Lộc Thánh Hoàng cũng biết, việc này bên trong còn nhiều biến cố, không thể giải thích hết một lúc, dù sao lúc này tất cả mọi người đang bị thương, nên lập tức trở về chữa thương, việc nhỏ này, đợi lần gặp sau sẽ nói rõ hơn.
Vị Tào huynh thần sắc có chút xấu hổ miễn cưỡng cười nói.
- Việc nhỏ? Tào Quốc Phong, ngươi thật vô sỉ, chẳng lẽ việc Thiên Phạt ta, trong mắt ngươi đều là việc nhỏ hết sao? Ngươi lại có thể còn ở nơi này nói năng xảo biện, kéo dài thời gian. Ta không muốn nghe các ngươi giải thích mà cái ta muốn là một lời công đạo thật sự.
Đại hán kia thần sắc nghiêm túc, giọng bình ổn nói
- Nếu ngươi hôm nay không thể đưa ra một lời hợp lý, vậy thì hai mươi người các ngươi hãy tạm ở lại Thiên Phạt đi. Các ngươi tự cho mình là Thánh Hoàng cường giả thì có thể đổi trắng thay đen ở Thiên Phạt ta sao?
Vị Thiên Phạt Thánh Hoàng này tính tình thật đúng là thẳng thắn.
Quân Mạc Tà đang ẩn thân trong lòng âm thầm tán thưởng một tiếng, tuy rằng bọn người kia ý nghĩ đơn giản, tính cách trung thực, rất dễ bị mắc mưu, chịu thiệt thòi nhưng khi việc lớn xảy ra thì cũng không quan tâm cái gì là phong độ, tư cách nam nhi.
Tào Quốc Phong ha ha cười nói:
- Lộc huynh, nếu là hơn ba trăm năm trước, ngươi nói những lời này, ta thật đúng là cần phải lo lo lắng lắng một chút, nhưng.... Trải qua hơn ba trăm bảy mươi lăm cạn kiệt tiêu hao công lực, ngươi còn muốn giam hai mươi người chúng ta ở tại chỗ này... Ha ha ngay cả chúng ta bây giờ đều bị thương, nhưng cũng là không thể nào a? Trái lại nếu là nhóm ta liều mạng thì dù thương thế có tăng thêm, nhưng ngươi thử đoán xem hai bên, bên nào có cơ hội nhiều hơn đây?