Một bóng đen bay vụt ra, mang theo sự cuồng tiếu vô cùng tận, từ trong hang động sau kín bay thẳng lên trời.
Phía sau hắn, hang động đen ngòm kia đột nhiên vặn vẹo rồi biến mất một cách quỷ dị không còn thấy gì nữa.
Ngay khi bóng đen lao ra, trên mặt đất mười một người áo mặc bào đồng thời ra tay, mười một người theo bốn phương tám hướng từ dưới đất vọt lên trên trời, mỗi người giữ một khoảng cách nhất, tạo thành một chỉnh thể hoàn chỉnh.
Trên không trung, mười một người đồng thời hét lên
- Thiên địa chi lực. Tụ.
Nhất thời từ phía trên, bốn phương tám hướng, lực lượng tập hợp lại hình thành một không gian cầm cố to lớn, đem Cửu U Thập Tứ Thiếu đang phóng đi bao vây lại bên trong.
Sau đó, mười một người động tác không ngưng lại chút nào, điên cuồng lao vào. Quyền cước thi triển ra trong phút chốc tạo ra mười một cơn lốc có sức hủy thiên diệt địa, quyền phong tỏa sát khí hết sức mãnh liệt, cùng hướng về một vị trí.
Bọn hắn cũng không sử dụng binh khí. Bởi vì họ cũng biết, lúc này mà dùng binh khí thì không có chút tác dụng nào. Chỉ có lấy huyền lực đánh bừa, làm tiêu hao lực lượng còn sót lại của Cửu U Thập Tứ Thiếu mới là phương pháp đúng đắn nhất.
Cửu U Thập Tứ Thiếu trong lòng có chút hối hận, chính mình vẫn là suy nghĩ không kỹ càng.
Bởi vì khi hắn phá tan phong ấn tuy rằng phong ấn uy lực đã giảm đi nhưng vẫn tiêu hao nội lực của hắn một lượng không nhỏ, hơn nữa lúc trước đã thi triển Phá Toái Hư Không với Cửu Tiêu đệ nhất gia làm cho công lực hao tổn không ít, cỡ khoảng một phần ba công lực bản thân. Hơn nữa liên tiếp không ngừng va chạm làm cho lục phủ ngũ tạng của hắn cũng khó mà chịu nổi. Trước mắt chân nguyên bị tiêu hao vượt xa hơn mức hắn dự đoán.
Nói cho cùng thì lúc trước ngàn vạn lần không nên thi triển Phá Toái Hư Không và bởi vì nóng lòng thoát khốn đã cầu người nọ phá phong ấn, căn bản không kịp điều tức khôi phục, lại càng không ngờ rằng Cửu Tiêu đệ nhất gia có thể trong chốc lát làm cho phong ấn xuất hiện khe hở, rồi chui qua khe hở đó ra ngoài làm cho mình không kìm chế được bản thân tấn công vào phong ấn, các sự kiện liên tiếp diễn ra sau đó làm cho Cửu U Thập Tứ Thiếu lại càng rơi vào cảnh họa vô đơn chí. Hắn thầm nghĩ, tình hình có vẻ so với việc hắn tự mình giải trừ phong ấn chưa hẳn đã không tốt, phải tìm một chỗ dưỡng thương trước, không nên dây dưa với những kẻ này.
Nhưng bây giờ hắn muốn cũng không được.
Vì những kẻ trước mặt hắn, mỗi người đều có thực lực cường đại. Mười một người này cùng nhau ra tay tạo thành một dòng nước lũ thật to lớn. Nếu không cẩn thận đối phó thì bản thân mình với không đủ hai thành lực lượng còn sót lại, chỉ sợ là phải bị thương nặng.