- Điều này thì ta có thể hiểu được, lấy tài năng của ngươi, nếu có ý cùng ta đối địch thì cũng không cần phải ra tay, chỉ cần ở chỗ này giằng co với ta để cho bên ngoài ung dung gia cố phong ấn là xong.
Cửu U Thập Tứ Thiếu khẩu khí có vẻ dịu đi một chút, có chút mơ màng nói.
- Bất quá đám hỗn tạp đó thủ đoạn thật hèn hạ, khiến kẻ khác phải chê cười. Vì để đối phó với bổn công tử mà gắn cho ngươi cái ngoại hiệu như vậy. Quả thật là muốn nhẫn cũng không thể nhẫn.
Cửu U Thập Tứ Thiếu nghiến răng nghiến lợi nói. Quả nhiên Quân Mạc Tà bịa ra Cửu Tiêu đệ nhất gia xuất phát từ việc Tam Đại Thánh Địa và Huyễn Phủ, đã làm cho hắn nổi giận.
- Đúng là như thế, hai hổ đánh nhau, tất yếu sẽ bị tổn thương. Kẻ thù của kẻ thù ngay cả không thể trở thành bằng hữu thì cũng không nên tùy tiện trở thành đại địch một cách mập mờ như vậy được.
Quân Mạc Tà dùng một loại giọng thấu tình đạt lý, nghiêm túc nói
- Chính vì vậy nên ta mới đến đây.
- Điều ngươi muốn ta thực hiện đối với bổn công tử mà nói căn bản không phải là vấn đề lớn. Đánh nhau ở đâu đều cũng giống nhau. Trước mắt nếu ngươi thật sự giúp ta một tay, với yêu cầu bình thường như vậy thì bổn công tử đáp ứng cũng chẳng mất mát gì.
Cửu U Thập Tứ Thiếu trầm tư nói:
- Còn nữa, giữa chúng ta còn thiếu một trận quyết chiến, chờ sau trận chiến đó, ta tính sổ với Thiên Phạt cũng không muộn. Nếu cuối cùng không thắng nổi ngươi, cho là ngươi không nói, bổn công tử cũng sẽ không bỉ ổi ra tay với Thiên Phạt tiểu bối.
Cửu U Thập Tứ Thiếu trong giọng nói để lộ sự tự tin to lớn, tựa hồ hắn đang thấy mình đang ở ngoài và trở thành thiên hạ chí tôn.
Quân Mạc Tà bĩu môi, nói một cách chắc chắn.
- Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy. Nhưng ta cho ngươi một kỳ hạn chính xác: vì hai ta đều là địch của Tam Đại Thánh Địa và Huyễn Phủ cho nên ngày Tam Đại Thánh Địa và Phiêu Miểu Huyễn Phủ bị tiêu diệt chính là lúc ta và ngươi quyết đấu. Khi đó hai chúng ta không cần phải lo lắng điều gì, có thể đánh nhau một cách thống khoái. Còn một điều nữa hãy để ta nói cho rõ luôn, ta không ra mặt dẫn ngươi đi ra, cùng nhau đối phó với bọn hắn bởi vì trên danh nghĩa ngươi vẫn là kẻ thù chung của đại lục, điểm ấy chắc ngươi hiểu. Ngươi có thể không quan tâm nhưng ta thì không thể như vậy.
Quân Mạc Tà dùng giọng điệu sầu khổ nói
- Điểm này ta thừa nhận không bằng ngươi, luôn ngẩng cao đầu.
- Ha ha, cái này thì càng lại là chuyện nhỏ, ngươi có việc của ngươi, ta có việc của ta. Cửu U Thập Tứ Thiếu ta muốn làm chuyện gì chẳng lẽ còn cần người khác phải hỗ trợ? Bất quá là gan ngươi cũng nhỏ quá, những người này làm ngươi sợ sao?
Cửu U Thập Tứ Thiếu trong lòng cười một trận thoải mái, cuồng ngạo cười lớn, dùng giọng điệu khinh thường, cực đoan nói: