- Trên thực tế, đây cũng là vấn đề lớn mà Cửu U Thập Tứ Thiếu cũng sớm đã ý thức được. Ai cũng là người hiểu chuyện. Quân Mạc Tà bất quá cũng chỉ là đem việc đó nói rõ ra mà thôi. Quan trọng là nội dụng phía sau câu chuyện nhưng Quân Mạc Tà nói đến đây thì lại không tiếp tục, hắn đá trái banh qua kẻ khác.
Hắn có thể chờ nhưng Cửu U Thập Tứ Thiếu lại không đợi được.
Cửu U Thập Tứ Thiếu tuy rằng tính tình nóng nảy nhưng tâm trí cũng như bao người khác, bao nhiêu năm tích lũy cũng không ít. Hắn tự hiểu được khi phá xong phong ấn thì cao thủ bên ngoài nhiều như mây nếu để cho bọn hắn ung dung bố trí, thậm chí gia cố thêm phong ấn thì Cửu U Thập Tứ Thiếu có thể phải ở lại chỗ này thêm mấy trăm năm nữa. Đây cũng là hắn chịu không được. Nếu có thể chịu được thì hắn cũng không tốn sức đánh vào phong ấn như vậy.
- Ngươi nói không sai.
Cửu U Thập Tứ Thiếu hừ một tiếng mang theo sự không cam lòng dữ dội và hậm hực, hắn cắn răng nói thêm:
- Ngươi nói tuyệt không sai nhưng chẳng lẽ bổn công tử không biết sao?
Bổn công tử mấy trăm năm trước đều rõ ràng rành mạch nhưng kẻ nói chuyện với hắn bây giờ lại không như vậy. Hắn không cam lòng. Bởi vì cách nói chuyện đều bị Quân Mạc Tà chiếm tiên cơ trước, dẫn dắt đến đề tài, hắn muốn cũng không phản bác gì được.
Đây đối với sự cao ngạo cả đời của Cửu U Thập Tứ Thiếu, kẻ tự cho mình là lão tử đệ nhất thiên hạ mà nói quả là một sự sỉ nhục trắng trợn. Cho nên hắn hậm hực, mang cảm giác bị sỉ nhục. Chính vì lúc nào cũng tự cho mình là quý tộc, mở miệng một tiếng là bổn công tử nên Cửu U Thập Tứ Thiếu mới phải mang cảm giác không cam lòng và hậm hực to lớn này.
Tên gia hỏa này rất đáng giận, mặc dù lời hắn nói đều là thật nhưng là lời thừa
- Nói không sai, lời nói của ta đối với ngươi ngay cả một điểm hữu dụng cũng không có, nhưng đối vơi Cửu U Thập Tứ Thiếu các hạ mà nói vẫn có chút dùng được.
Quân Mạc Tà lại nói. Nếu không thể đem người này dồn vào thế hạ phong thì trận đàm phán này cũng vô dụng, ước nguyện ban đầu hoàn toàn không thể thực hiện được.
Cho nên Quân Mạc Tà sau khi nói ra vấn đề lại bắt đầu khích tướng.
Cửu U Thập Tứ Thiếu tất nhiên là ủy khuất, buồn bực nhưng Quân Mạc Tà Quân đại thiếu gia dễ để người khác coi thường vậy sao? Ta đã nói với ngươi rồi, ngươi không thấy được sự tồn tại của ta. Cho dù ngươi là Cửu U Thập Tứ Thiếu thì sao chứ? Bây giờ là ta sẽ giúp ngươi chứ không phải ngươi sẽ giúp ta. Có việc phải nhờ người mà còn dám để lão tử tự mở miệng, xem lão tử chơi đùa ngươi như thế nào? Cửu U Thập Tứ Thiếu thở ồ ồ càng ngày càng cấp, ngực phập phồng càng lúc càng kịch liệt, hắn mặc dù tu luyện mấy trăm năm, tâm trí được rèn luyện rất tốt nhưng kẻ gặp hắn sau một thời gian dài lại là một tên có mồm năm miệng mười, tâm cơ trí tuệ đều không kém hơn hắn chút nào, hơn nữa còn là một tên cực đoan vô lại. Quân Mạc Tà lời lẽ sắc bén, chỉ với công phu mấy câu nói là có thể đem người chết trong quan tài có thể thức dậy huống chi là kẻ không giao tiếp với thế giới bên ngoài tới mấy trăm năm như Cửu U Thập Tứ Thiếu. Cửu U Thập Tứ Thiếu cảm giác mình như não mình đang bị thiếu máu