Bên trong Hồng Quân Tháp, Mai Tuyết Yên đang luyện công chợt nghe thấy một loạt âm thanh vang lên, liền mở mắt quan sát, chỉ thấy từng chuôi đao liên tục từ trên không rớt xuống giống như mưa đá từ trên trời rơi xuống vậy, chỉ trong chốc lát đã thấy chồng chất thành một đống lớn, lâu lâu lại rớt xuống tiếp.
Cẩn thận quan sát, Mai Tuyết Yên nhất thời ngây dại, khiếp sợ, trong đầu xuất hiện ý nghĩ: đây chẳng phải là Cửu U Hàn Nhận trong truyền thuyết sao? Nếu quả thật là Cửu U Hàn Nhận trong truyền thuyết thì Mạc Tà hắn đang ở chỗ nào?
Loại thần binh này, ở Huyền Huyền đại lục, chính là thần binh tối thượng không gì không phá được. Hơn nữa, Cửu U Hàn Nhận chưa bao giờ bị mất đi, cho dù là phải tàn phá tất cả cũng phải đem thu hồi cho bằng được.
Mai Tuyết Yên mặc dù chưa thấy qua lần nào nhưng đã từng nghe nói tới. Lúc này vừa thấy loại binh khí chói lòa, lạnh lẽo cổ quái thì chỉ cần liếc mắt liền có thể nhận ra được.
- Chẳng lẽ Mạc Tà hắn hiện giờ đi tới cấm địa trong Thiên Phạt.
Mai Tuyết Yên không khỏi lo lắng.
Quân Mạc Tà vừa đi vừa thu tiểu đao, không lâu sau liền có cảm giác mình đã thu được mấy ngàn chuôi đao rồi mà phía trước vẫn còn rất nhiều, phía sau hình như vẫn còn đao bay tới.
Càng đi về phía trước, con đường càng rộng lớn, trên vách động cũng mơ hồ có thể thấy được dấu vết sặc sỡ. Có thể là do Cửu U Thập Tứ Thiếu những năm gần đây tạo ra.
Ở bên trong này xem mới biết được, vách động này rất kiên cố, không thể phá nổi. Quân Mạc Tà thậm chí dùng Viêm Hoàng Chi Huyết dùng hết khí lực đâm thẳng vào nhưng cũng chỉ có thể tạo thành một vết xước nhỏ mà thôi.
- Đây rốt cuộc là chất liệu gì, sao mà cứng rắn như vậy, khó trách tên điên kia vẫn không thể nào ra được.
Quân Mạc Tà rốt cục hiểu ra vấn đề.
Phía trước mơ hồ truyền đến ánh sáng kỳ quái.
Quân Mạc Tà từng bước đi tới liền phát hiện ra chỗ này là một hang động rất kỳ quái, trên đỉnh hang động có một tầng ngũ sắc quang mang phát ra uy nghiêm vô cùng vô tận. Tựa hồ kiên cố không gì phá vỡ nổi hơn nữa còn tràn ngập một loại lực lượng thần bí.
Quân Mạc Tà nhìn có chút quen mắt, cẩn thận quan sát một phen rốt cuộc phát hiện ra đây chính là một loại trận pháp. Hơn nữa còn có nguồn gốc từ trận pháp kỳ diệu của Cửu U đệ nhất thiểu. Tuy rằng còn lâu mới bằng trận pháp do Cửu U đệ nhất thiểu tự thân bố trí nhưng uy lực của nó cũng rất khá.
Thật sự nghĩ không ra Phiêu Miểu Huyễn Phủ lại có thể dùng thủ đoạn của Cửu U đệ nhất thiểu để đối phó lại với Cửu U Thập Tứ Thiếu. Chuyện này nếu truyền ra ngoài thì thật là làm trò cười cho thiên hạ. Không biết như vậy có tính là Cửu U chư thiếu mang đá đập lên chân mình hay không đây?