Nhưng ngoài dự đoán của mọi người, Tư Không thế gia và Đoan Mộc thế gia tuy rằng trúng chiêu, hiện tại đang lâm vào cục diện khó xử, tiến thoái lưỡng nan những vẫn hết lòng chống đỡ, toàn bộ cũng không có nửa điểm cầu viện Quân Mạc Tà. Còn Phong Tuyết Ngân Thành thì hướng bên ngoài thông báo toàn bộ nhân viên đều rút trở về.
Phong Tuyết Ngân Thành mặc dù đang trong giai đoạn xây dựng lại, ngay lập tức có nhiều người trở về như vậy cũng là một loại gánh nặng, nhưng cũng đồng thời gia tăng sức lao động. Vì vậy Phong Tuyết Ngân Thành cũng không bị ảnh hưởng gì nhiều.
Đông Phương Thế Gia rõ ràng là bị dồn tới sơn cùng thủy tận. Nhưng mọi người trong nhà đều thà rằng ngọc nát đá tan cũng không chịu thông tri Quân Mạc Tà.
Những biến hóa liên tiếp như thế xảy ra cũng làm cho phía Tam Đại Thánh Địa có chút tức giận, điều này làm cho Mạc Vô Đạo tự nghĩ xem ra vẫn là bức bách bọn hắn quá nhẹ. Mạc Vô Đạo đang muốn hạ lệnh tiến hành bước hành động tiếp theo thì biến cố xảy ra.
Bởi vì vừa lúc đó, Thánh Hoàng Cung nhận được lệnh triệu tập khẩn cấp từ Phiêu Miểu Huyễn Phủ liền lập tức cử cao thủ cấp Thánh Vương, Thánh Hoàng dùng tốc độ cao nhất chạy tới Thiên Phạt sâm lâm, hợp lực với Huyễn Phủ cao thủ ngăn cản Cửu U Thập Tứ Thiếu phá vỡ phong ấn.
Ngay lúc bốn vị Thánh Vương, hai vị Thánh Hoàng của Độn Thế Tiên Cung vửa mới bước ra cửa, Mạc Vô Đạo liền chắn trước một vị Thánh Hoàng nói:
- Triển tiền bối, lần này đi Thiên Phạt sâm lâm, vãn bối muốn ngài một việc.
Mạc Vô Đạo thần sắc ôn tồn phi thường cung kính nói.
- Chuyện gì?
Vị Triển tiền bối đang vội vã rời đi liền ngừng lại hỏi.
- Tiền bối lần này tiến đến Thiên Phạt chắc sẽ gặp tiểu tặc Quân Mạc Tà.
Mạc Vô Đạo mỉm cười nói:
- Thỉnh tiền bối chuyển một lời tới hắn: "Đông Phương, Đoan Mộc, Tư Không, Ngân Thành đã xong rồi"
- Đông Phương, Đoan Mộc, Tư Không, Ngân Thành đã xong rồi? Chỉ câu này thôi sao?
- Đúng vậy
- Được. Ta nhớ rồi, ta sẽ chuyển lời giúp tông chủ.
Vị Triển tiền bối nói xong nhảy vút lên biến mất trong màn trời xanh thẳm.
Mạc Vô Đạo áo bào trắng đón gió nhìn về phía chân trời trống trải, đột nhiên nở nụ cười
- Quân Mạc Tà, tiểu tặc ngươi lần này có chui vào cái động chuột cũng phải ngoan ngoãn bò ra nhận lấy cái chết đi. Giết đệ đệ của ta rồi nghĩ rằng có thể trốn làm rùa đen rút đầu, sống tạm bợ qua ngày sao? Trên đời này đâu có chuyện dễ dàng như vậy. Mạc Vô Đạo ta muốn cho ngươi có biết trên đời này có những người ngươi không nên chọc đến, chọc đến chính là bồi thường tánh mạng cả nhà ngươi cũng không đủ.