Lão phu nhân chậm rãi nói:
Tam Đại Thánh Địa…bây giờ còn cần thể diện…nhưng phần thể diện này…chắc không tồn tai được bao lâu. Giả thiết của chúng ta, sớm hay muộn cũng sẽ xuất hiện.
- Cho nên chúng ta sau này lựa chọn nhiệm vụ, càng cần phải cẩn thận hơn. Lấy vài vị Chí Tôn làm đơn đặt hàng, hiển nhiên đã vượt quá phạm trù năng lực của chúng ta. Cho nên mấy đơn này dùng lí do trực tiếp này thoái thác là được!
Lão phu nhân nói tiếp:
- Đối tượng đàm phán. Thì bắt đầu từ đối tượng có cấp thấp nhất, sau đó tập trung lực lượng công hãm những mục tiêu cấp huyền khí cao hơn.
Lão phu nhân trong mắt lóe lên thần quang lợi hại:
- Lúc này đây, bọn họ muốn áp bách chúng ta, nhưng, điều này không phải là một cơ hội khiến Đông Phương gia tộc chúng ta phát triển lớn mạnh sao? Cái gọi là cầu phú quý trong hung hiểm, phàm việc có lợi đều ẩn chứa nguy cơ tiềm ẩn! Nguy cơ vị tất không thể hoán chuyển, cái loại mua bán không có bảo hành này. Cũng khó khăn mới sinh ra lợi tức…mà nguy cơ trùng trùng mai phục động một tí là lâm vào tình thế nguy hiểm dẫn đến diệt vong, mới mở ra cục diện có cơ hội! Nếu muốn huy hoàng, há không phải trải qua mưa gió sao? Ngay cả là diệt vong, nào có xá chi?
- Mẫu thân nói rất đúng! Tam Đại Thánh Địa muốn dùng phương thức như thế bức bách chúng ta, cũng bức bách Mạc Tà xuất hiện, nhưng, chúng ta cũng chẳng phải vô năng để cho bọn họ trộm gà thì cũng phải mất đi nắm gạo chứ? Chúng ta bây giờ chính là lấy yếu chống mạnh, thua không ai cười chúng ta, nếu chúng ta là người thắng, thành tích thật rực rỡ!
Đông Phương Vấn Tình cười cười đồng ý.
Nhìn theo ba con trai đi ra ngoài, thần sắc Đông Phương lão phu nhân thỏa thuê mãn nguyện trong nháy mắt biến mất vô tung, thay vào đó, một vẻ thần sắc lo lắng, lẩm bẩm: "Lấy yếu chống mạnh? Quả nhiên là lấy yếu chống mạnh, nếu lần này có thể chống đỡ qua tự nhiên là mọi sự đại cát! Mà Đông Phương thế gia, cũng bởi vậy mà sẽ đứng sừng sững mà không ngã, căn cơ tiếp tục không người nào có thể dao động! Nhưng…đây chỉ là lời nói mà thôi, lúc này đây cửa ải này Đông Phương thế gia, lại thật khó có thể vượt qua a…"
Đoan Mộc, Tư Không, Phong Tuyết Ngân Thành cùng Đông Phương thế gia dĩ nhiên đều khó khăn, hơn nữa ủy khuất vạn phần, nhưng Tam Đại Thánh Địa càng thêm ủy khuất tới cực điểm, ít nhất lúc trước cũng vạn phần ủy khuất khi chia binh làm hai đường, một đường hợp lực ba nhà có sáu trăm cao thủ ở Phong Tuyết Ngân Thành, đánh lén Quân Mạc Tà và Mai Tuyết Yên cùng với chúng thú Thiên Phạt, lại khiến toàn quân gặp kết cục hết sức bi thảm!
Thậm chí một đệ nhất cao thủ, Mạc Tiêu Dao thân đệ cung chủ Độn Thế Tiên Cung Mạc Vô Đạo, cuối cùng cũng không may mắn mà tiễn biệt nhân gian! Kết quả như vậy, tổn thất to lớn như vậy, không thể nghi ngờ là bất luận kẻ nào cũng không nghĩ tới! Khi thời khắc nhận được tin dữ này, cung chủ Độn Thế Tiên Cung Mạc Vô Đạo luôn luôn văn nhã ổn trọng, núi sụp trước mắt cũng không hề biến sắc đã đương trường miệng phun máu tươi, hôn mê bất tỉnh!