Oanh!
Cả đám huyền thú như vỡ òa, kêu vang trời. Quân Mạc Tà hai mắt như muốn lòi ra.
Ngồi phệt xuống, hắn nhìn tên Hùng Khai Sơn, trăm triệu lần cũng không thể tưởng được, tên này cũng quá thẳng thắn, trực tiếp quá đi.
Không biết hắn học chiêu này từ đâu ra? Tên đầu gấu này, ít nhất cũng ngoài bảy trăm cân. To lớn như vậy, nhưng trong mắt Hùng Khai Sơn lại biến thành nhỏ nhắn, hoạt bát, xinh đẹp, đáng yêu. Hơn nữa, đây chỉ là lần gặp đầu tiên, mà hắn đã cầu hôn rồi. Hơn nữa còn cầu hôn kiểu như vậy. Thật là bá đạo.
- Gả cho ta đi, làm lão bà của ta đi. Sinh tiểu Hùng cho ta đi.
Sao lại có kiểu cầu hôn như vậy được nhỉ? Nếu đổi lại là nhân loại, nếu thấy thích một người con gái liền tiến tới nói:
- Gả cho ta đi. Làm lão bà của ta đi. Sinh nhi tử cho ta đi.
Thì chắc chắn bị người ta đánh cho nửa sống nửa chết sau đó bồi thêm một câu, rồi mới bỏ qua
- Bệnh thần kinh à.
Nhưng đám người Hạc Trùng Tiêu cứ như vậy đứng ở một bên, đừng nói là can thiệp, một chút phản ứng cũng không có.
Quả thật là kinh ngạc.
- Thế nào? Ngươi nguyện ý hay là không?
Hùng Khai Sơn trừng mắt có chút khẩn trương hỏi.
- Ta ta ta... Người ta... Người ta... Ta ta... Không biết
Hùng Tiểu Vũ tội nghiệp nhìn xung quanh tựa hồ cầu viện, cả người to lớn khẩn trương lùi về sau một bước, suýt nữa thì té ngã trên mặt đất.
- Không biết? Không biết thì chắc là sẽ không cự tuyệt? Không cự tuyệt thì không phải là đồng ý rồi sao?
- Tốt. Đồng ý chính là đáp ứng làm lão bà của ta. Đến đây lão bà. Chúng ta về nhà tranh thủ thời gian, làm chuyện sanh tiểu Hùng...
Hùng Khai Sơn kêu lớn, chìa bàn tay thô kệch to lớn ra, từ từ đi tới.
Hùng Tiểu Vũ xem như sắp phát khóc. Ánh mắt hướng tới người cách đó không xa. Thoạt nhìn chính là lão gấu già trong tộc Hắc Kim Hùng.
Hùng Khai Sơn cũng nhìn thấy liền chỉ tay
- Ngươi! Đi ra! Ngươi là Tộc trưởng Hắc Kim Hùng phải không?
Lão Hùng mỉm cười đi ra nói:
- Hùng vương đại nhân. Ta là chính là tộc trưởng Hắc Kim Hùng, Hùng Đại Bảo, cũng chính là phụ thân của Tiểu Vũ.
- Thì ra là cha vợ.
Hùng Khai Sơn khoát tay áo.
- Chuyện của hai chúng ta. Ngươi có ý kiến gì không? Hẳn là cảm thấy vinh dự đúng không? Dù sao ngươi cũng là cha vợ mà.
Hùng Khai Sơn trong khoảng thời gian ở cùng với Quân Mạc Tà cũng học được chút chữ nghĩa, cũng biết lão thân sinh của người ta chính là cha vợ. Hiện tại thấy phụ thân Tiểu Vũ liền khoe khoang chút kiến thức đó. Mới vừa khen Tiểu Vũ khéo kéo xinh đẹp bây giờ lại nói tới cha vợ, lão thân sinh... hắn quả thể hiện bản thân kiến thức uyên bác, không giống người thường.
- Vâng, đúng... Không có ý kiến... Không có ý kiến, thực là vinh dự. Quả thực là vinh dự. Rất vinh dự.
Tộc trưởng Hắc Kim Hùng, Hùng Đại Bảo, gập đầu tới tận thắt lưng nói. Nhưng bản thân hắn cũng không hiểu rõ "Cha vợ" từ này có ý nghĩa gì nhưng chắc là một ngoại hiệu cao quý nào đó