: Mì Cùng Đình
Một lúc sau, Quân Mạc Tà mới thỏa mãn lên tiếng: "Tuyết Yên à, ngươi có biết không, từ lúc ngươi bị thương, mặc dù ta không thể hiện gì bên ngoài nhưng trái tim ta chưa bao giờ bình yên, lúc nào cũng khắc khoải lo lắng, nhưng hôm nay, khi ôm ngươi vào lòng, ta mới cảm thấy thật sự an tâm. Tiểu yêu tinh nhà ngươi làm ta lo lắng đến đứt ruột đứt gan, quả thật là hành hạ người khác mà!"
Đôi mắt thông minh to tròn của Mai Tuyết Yên chớp chớp, liếc nhìn khuôn mặt của Quân Mạc Tà, rồi lại co mình, ép sát vào trong lồng ngực của hắn, lẳng lặng áp lỗ tai lên trên ngực hắn, lắng nghe từng tiếng trống ngực quen thuộc, "bịch…bịch…bịch", mỗi một tiếng tim đập đều làm nàng cảm thấy hạnh phúc."
"Không được, tiểu yêu tinh nhà ngươi còn muốn hấp dẫn ta à, ta đã quyết định rồi, cho dù tương lai ngươi đã hồi phục, nhưng cứ một khoảng thời gian, ngươi phải biến về hình dáng bây giờ cho ta ôm một cái, ta rất thích loại cảm giác này, thật sự rất hạnh phúc." Quân đại thiếu cực kỳ thỏa mãn thở dài.
"Sau khi ta khôi phục xong ngươi vẫn muốn ta biến về hình dạng này sao? Hừ, như vậy làm sao ta có thể gặp người khác? Nhưng mà ngươi nói cũng không sai, chỉ hi vọng lúc đó ngươi không hối hận nhé." Mai Tuyết Yên đang nằm trong lòng hắn khẽ hừ nhẹ, đôi mắt tinh nghịch khẽ trừng hắn.
Quân đại thiếu cũng không ngờ rằng, chỉ vì một câu nói hôm nay, sau này đã dẫn đến vô cùng phiền toái cho bản thân. Sau một thời gian hai người thành thân, mỗi lần Quân Mạc Tà muốn thân thiết, hắn đều phát hiện tuyệt sắc giai nhân đang nằm trong lòng mình, chuẩn bị "giương cung bạt kiếm, cưỡi ngựa cầm thương, rong ruổi sa trường" đột nhiên biến thành………….
Có thể tưởng tượng mỗi khi đến lúc đó, Quân đại thiếu khóc không ra nước mắt, chuyện đó tạm thời nói sau.
Ngay lúc Quân Mạc Tà đang ba hoa, đột nhiên, Mai Tuyết Yên đang nằm trong lòng hắn bỗng dưng im lặng, Quân Mạc Tà cảm thấy kinh ngạc, cúi đầu nhìn thì thấy hai mắt Mai Tuyết Yên sáng ngời, tập trung chăm chú vào một điểm trên hư không, trong thời khác này đã lâm vào một trạng thái đốn ngộ siêu nhiên.
Quân Mạc Tà dở khóc dở cười: Vậy mà cũng đốn ngộ được sao?
Không thể làm gì khác, hắn đành ôm một vật nhỏ mềm nhũn đang nằm yên như tượng trong lòng.
Cũng không biết trải qua bao lâu, Mai Tuyết Yên đột nhiên nhảy xuống đất, nhân tiện ngay trên linh mạch hằng ngày mình luyện công cùng nghỉ ngơi. Móng vuốt nhỏ nhắn tinh tế vung lên nhanh như gió, vô cùng tự nhiên.
Nhìn như rồng bay phượng múa, xoẹt xoẹt xoẹt đang dần thành hình.
Thì ra chính là ba dòng chữ.
Nhưng Quân Mạc Tà cảm giác được đây không phải là chữ. Ít nhất, đây cũng không phải là những dòng chữ bình thường mà là chiêu thức cao thâm! Bời vì sát phạt chi khí trên này đậm đặc đến cực điểm.