: Mì Cùng Đình
- Ngươi lo lắng không ngoài tiểu quỷ Dương Mặc kia. Hoặc có thể nói ngươi không nhất định thật sự lo lắng cho Dương Mặc, mà là không nguyện ý để cho những sắp đặt từ trước tới nay của ngươi biến thành xôi hỏng bỏng không mà thôi.
Lý Du Nhiên hạ giọng nói:
- Với tài trí của Lý Du Nhiên ta đây, không ai có thể khống chế nổi. Dương Mặc hay phụ thân hắn, Bình Đẳng vương Dương Hoài Nông, cũng đều không thể! Bọn chúng không xứng!
Hắn hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt xa xăm:
- Nhưng ta lại cam tâm tình nguyện để bọn chúng khống chế! Ta nói như vậy không biết ngươi đã hiểu chưa?
Quân Mạc Tà gật đầu:
- Xem ra, ngươi hiểu rất rõ bản thân mình.
- Không sai! Hai người chúng ta, từ đầu đã chọn hai con đường khác nhau. Ngươi theo đuổi thứ gì thì ta không thể biết được, nhưng Lý Du Nhiên ta theo đuổi chẳng qua là vinh hoa phú quý trọn đời! Thứ ta theo đuổi chính là quyền lực! Vì quyền lực chí cao, ta có thể làm bất cứ việc gì, vì sao lại không thể vì quyền lực mà để người khác khống chế? Hơn nữa lại chỉ là khống chế trên bề mặt!
Lý Du Nhiên cười:
- Nhiều năm như vậy, ta vẫn luôn ẩn thân ở phía sau bày mưu tính kế nhưng lại chưa hề hiện thân trước mặt người khác. Lý Du Nhiên ta có thể làm một tên mưu mô xuất sắc, nhưng tiếc hận duy nhất chính là ta không có đủ khí độ để quân lâm thiên hạ! Vị trí thích hợp của ta là ở đằng sau một người nhưng ở trên vạn người!
- Đó là vị trí hợp với ta nhất! Đáp án của ta, không biết tam thiếu có vừa lòng không?
Lý Du Nhiên ánh mắt chớp động, lại kiên quyết nói.
Quân Mạc Tà trầm tư nửa ngày vẫn không nói lời nào. Lý Du Nhiên yên lặng đứng bên cửa sổ, cũng không làm ra bất cứ động tĩnh gì. Hai người một đứng một ngồi đều như tượng gỗ. Mà bầu không khí trong phòng lại áp bức đến kinh người!
Một lúc lâu sau, Quân Mạc Tà cuối cùng mở mồm nói:
- Lý Du Nhiên, nếu thật sự ta phải đi, tam đại thánh địa lại phái người tới, ngươi sẽ ứng phó thế nào?
- Ứng phó thế nào ư? Còn có thể ứng phó thế nào nữa, cứ nói thật là được!
Lý Du Nhiên thở dài một hời, lại cười khổ một tiếng:
- Nếu quả đúng là ngươi lui vào trong Thiên Phạt sâm lâm, bọn chúng sao lại trách ta thả ngươi được? Đến cửu đại thánh giả còn táng mạng trong tay ngươi, thực lực của ngươi đã đến trình độ nào ai ai cũng biết, nếu ta còn kiên trì lộ diện cản đường ngươi, há không phải là một thằng ngu hay sao? Bọn chúng cho dù bất mãn nhưng cũng sẽ không vì việc này mà phát tác với ta, đúng không?
Quân Mạc Tà cười, câu trả lời của Lý Du Nhiên khiến hắn rất vừa lòng, lập tức hướng sang Đường Nguyên lộ ra cảm tình thắm thiết:
- Bàn tử, ngươi có cần theo ta đi luôn không? Ta sợ bọn chúng sẽ vì quan hệ giữa chúng ta mà làm hại đến ngươi!