: Mì Cung Đình
Tất cả mọi người đều thả lỏng nhẹ nhõm, liền nói chiêu này của thái tử điện hạ thật là quá đẹp, quá sắc bén, chỉ đợi giơ tay chém xuống, tên phản nghịch phía trước sắp phải cúi đầu đền tội. Đây quả là công lao to lớn!
Thái tử điện hạ thần dũng thế này, tương lai nếu lên ngôi hoàng đế ắt sẽ là một đại minh quân. Anh hùng can đảm nhường này cần phải có hào khí bực nào? Chỉ có Thiên Hương ta mới có minh chúa như vậy!
Thái tử điện hạ tất nhiên sẽ đưa Thiên Hương đế quốc tới một ngày mai càng huy hoàng hơn! Thậm chí là thống nhất đại lục, diệt tuyệt chư hầu cũng không phải là việc không thể làm. Trong sát na, bên hoàng đế bệ hạ ai ai cũng nhiệt huyết sục sôi.
Thậm chí có người đã bắt đầu chuẩn bị, hít một hơi dài, tùy thời cất tiếng hô, chỉ còn đợi thái tử điện hạ một đao chém xuống, là liền lập tức cật lực hò hét. Nhị hoàng tử rõ ràng là cá nằm trên thớt, không có chỗ chạy.
Thậm chí trong mắt hoàng đế đã thoáng qua một tia hoan hỉ và một tia đau lòng.
Không ngờ đúng lúc này, dị biến phát sinh. Thiên Hương thái tử điện hạ vừa rồi còn anh vũ như thiên thần giáng trần, đột nhiên chuyển đầu nhìn chung quanh, thần tình kinh hoàng dị thường, bộ dạng như vừa tỉnh mộng, đột nhiên khóc lớn, nước mắt ròng ròng:
- Mẹ ơi, cha ơi, sao con lại ở chỗ này, hu hu hu. Đừng giết đệ nha, nhị ca, nhị ca thân yêu của đệ. Cầu xin huynh đừng giết đệ, đừng giết đệ, đệ nguyện ý làm trâu làm ngựa cho huynh, đừng giết đệ mà.
Theo đó là một tiếng phẹt, thứ dịch lỏng màu vàng theo quần của thái tử điện hạ mà chảy xuống, chiến trường bỗng chốc thối điên thối đảo. Không ngờ đã sợ tới mức vãi *** vãi đái. Thật là phi lưu trực hạ tam thiên xích, nghi thị "Hoàng" hà thủy cửu thiên. ( Lấy từ bài Vọng Lư Sơn Bộc Bố của Lý Bạch. Phi lưu trực há tam thiên xích
Nghi thị Ngân Hà lạc cửu thiên – Nước bay thẳng xuống ba nghìn thước, tưởng dải ngân hà tuột khỏi mây, tác giả thay chữ Ngân bằng chữ Hoàng để chỉ màu vàng mà thôi)
Nhị hoàng tử thấy hảo tam đệ của mình cưỡi ngựa phi tới, trên đường như chạy vào chỗ không người. Mình vốn muốn tránh nhưng lại không thể động đậy, trong lòng đang tuyệt vọng, đã nhắm mắt chờ chết rồi. Dù sao cũng là tam đệ của mình, đương kim thái tử đã cưỡi ngựa thế như chẻ tre xông tới trước mặt.
Nhị hoàng tử thậm chí chỉ kịp nghĩ trong lòng mạng ta xong rồi, lần này chết chắc. Bất đắc dĩ nhắm mắt chờ chết. Nhưng đợi cả nửa ngày vẫn chưa thấy đao chém xuống. Lại nghe thấy tiếng kêu cứu của thái tử.
Mà đối tượng cầu cứu của hắn hình như chính là mình?
Sao có thể thế được? Không phải là mình nên cầu cứu hắn sao?
Sau đó nhị hoàng tử lại nghe thấy một tiếng quái quái, giống như một tên tiêu chảy lại ăn phải đậu hũ thúi. Rồi ngửi thấy một mùi hôi thối váng đầu váng óc.