Một điểm càng trọng yếu là tới tận bây giờ không ngờ không thấy có nhân mã Lý gia tham gia trận chiến này! Phải biết rằng, Lý thái sư nhiều năm bố trí tích lũy thực lực, mặc dù trong đó cao thủ không nhiều lắm, nhưng đối với quân đội bình thường mà nói lại tuyệt đối là một cánh quân tinh nhuệ trong tinh nhuệ! Nếu một khi tham gia chiến cục, tất nhiên sẽ tạo nên biến hóa mang tính quyết định! Ít nhất cũng không khiến phe nhị hoàng tử phải lâm vào khổ chiến như thế này, tùy thời có khả năng sụp đổ!
Bên hoàng đế mặc dù nhất định còn có tiếp viện, nhưng phương châm chủ đạo điều khiển cuộc chiến này của Lý Du Nhiên lại muốn dùng mức độ lớn nhất mà gây nên hỗn loạn tại kinh thành, khả năng lớn nhất là gây rắc rối, mà còn càng lớn càng tốt. Trong lòng hắn sớm đã chắc chắn như sơn, dù sao một lúc nữa Quân Mạc Tà sẽ xuất hiện thu thập tàn cuộc. Trường đại chiến trước mắt mình cũng chỉ như tới xem náo nhiệt mà thôi. Chết bao nhiêu cũng chả được Lý đại công tử để trong lòng, mà toàn bộ chết hết thì càng tốt.
- Tên Lý Du Nhiên này, trái lại lại là một nhân tài!
Quân Mạc Tà thở dài một tiếng, lẩm bẩm nói:
- Khanh bản giai nhân, nại hà tòng tặc! (Khanh vốn là giai nhân, tại sao lại theo giặc)
Hắn nhìn sang hướng Bình Đẳng vương vương phủ, nghĩ tới bộ dạng của tiểu tử Dương Mặc, trong lòng lại đang nghĩ - tên Lý Du Nhiên này, ta rốt cục có giữ lại hay không? Nếu giữ lại, là tốt hay là xấu?
Nhân tài như vậy, giết rồi thì thật sự không nỡ, nhưng nếu giữ lại thì thế gian này trừ mình ra, còn có ai có thể khống chế được tài hoa kinh thiên và tâm kế tuyệt thế của Lý Du Nhiên? Dương Mặc có thể được sao?
Mặt đối với việc chém giết của thiên quân vạn mã, nhưng Quân Mạc Tà lại tự mình trở nên thâm trầm. Tựa hồ việc chém giết trước mặt căn bản không đáng để mắt tới.
Sát khí ập tới mặt và tiếng la hét, cùng với gió xuân thổi qua trán hắn. Mấy ngọn tóc dài cứ thế theo gió mà bay lên, đập vào đôi lông mày đang nhăn của hắn.
Quân Mạc Tà thời khắc này giống như đang có một nỗi buồn sâu lắng, giống như một thiếu niên không biết sự đời, mặt đối với cảnh sắc tươi đẹp và dòng chảy thời gian mà ưu sầu.
- Vạn tuế! Vạn tuế!
Đúng lúc này, trong chiến trường một trận hò hét, giống như biển động mà vang lên. Quân Mạc Tà hờ hững ngẩng lên nhìn, lại là Hoàng đế bệ hạ, cũng cầm trường kiếm, cưỡi ngựa phi vào chiến trường. Đám ngự tiền thị vệ sau lưng hắn sợ hắn xảy ra sơ xuất, vội vàng theo vào.
Hoàng đế ngự giá thân chinh, hơn nữa còn là thân lâm chiến trường, việc này đối với sĩ khí có sự cổ vũ cường đại không thể ngờ! Ngự lâm quân một phương cơ hồ đều vằn mắt, không cần mạng sống mà xông lên. Cái gọi là nhất tướng liều mạng, vạn phu mạc địch, trước mặt lại càng không phải là một tướng liều mạng. Nhất thời gian, áp lực bên phía nhị hoàng tử tăng mạnh, mặc dù có trận pháp thượng thừa hỗ trợ dưới sự chỉ huy tuyệt diệu của Lý Du Nhiên cũng chống đỡ hết nổi!