- Việc này không cần bàn nữa!
Đông Phương Vấn Tình nổi giận không vui.
- Cơ nghiệp nghìn năm cùng thanh danh của Đông Phương thế gia, chúng ta không thể vứt bỏ được! Cho dù là chết cũng không bỏ được! Nhật xuất đông phương, mình ta bất bại! Chúng ta đang muốn huy hoàng, nếu như rụt cổ vào Thiên Phạt sâm lâm, núp bóng dưới vây cánh của chúng thú, thì còn nói gì đến phục hưng Đông Phương thế gia nữa?
Đã tới mức này, có thể nói là hết lời, nếu còn miễn cưỡng hòa giải vậy thực sự muốn xé rách da mặt rồi.
Quân Mạc Tà hết cách, đành phải phân phó mọi người lưu tâm cảnh giác, sau đó lại tận lực cho họ một số đan dược liệu thương, lại an bài nhiều truyền tấn lệnh ( cái này các bác biên sửa, tớ chịu ko biết nó là cái gì), cũng dùng thuộc hạ của Thiên Phạt sâm lâm Ưng vương. Tùy thời thông báo tin tức hai bên, vạn nhất có biến cũng có thể chi viện.
Ngày thứ hai, đám người Đông Phương Vấn Tình, Đoạn Mộc Siêu Phàm liền rời khỏi Thiên Hương, vội vã trở về gia tộc của mình.
Việc thương nghị của Quân Chiến Thiên lão gia tử với Độc Cô Tung Hoành lão gia tử cũng đổ sông đổ biển, Độc Cô lão gia tử đang uống rượu nghe thấy Quân lão gia tử mang tới tin tức này, không khỏi ngây người nửa ngày rồi mới vẫy tay nói:
- Các ngươi đi đi, ta không đi đâu! Độc cô gia cũng không đi!
Quân Chiến Thiên đã quen lão cả đời, sao có thể không hiểu ý nghĩ của lão? Không có khuyên nữa, thở dài một tiếng, trậm mặc đứng dậy rời khỏi.
Độc Cô Tung Hoành im lặng nhìn theo bóng lưng lão, lúc Quân Chiến Thiên vừa ra khỏi cửa, đột nhiên hạ giọng nói một câu:
- Nói thằng cháu của ngươi chiếu cố cho tốt cháu gái của ta! Nó là bảo bối của Độc Cô thế gia! Nếu bạc đãi nó thì coi chừng lão phu làm thịt đó!
Quân Chiến Thiên lặng lẽ đứng lại một lúc rồi lại thở dài một tiếng, nhấc bước mà đi, chỉ lưu lại một câu:
- Bách tính Thiên Hương giao lại cho ngươi vậy.
Độc Cô Tung Hoành nhìn lão ta đi xa, đột nhiên nghển cổ, uống một bát rượu lớn vào bụng. Lẩm bẩm:
- Lão Quân à, vẫn là lão hiểu ta. Độc Cô Tung Hoành ta từ trước đến này cũng không phải người đam mê quyền thế. Mấy tên tiểu từ trong nhà cũng không phải là loại thích dùng âm mưu. Nhưng, hai phương đại quân Thiên Hương quốc thủ hộ Thiên Hương sáu mươi năm! Thiên Hương quốc, không phải chỉ có mỗi hoàng đế mà còn có mấy trăm triệu lê dân bách tính!
- Quân gia nhà các người khẳng đình là phải đi rồi, nhưng nếu Độc Cô gia cũng đi thì bọn họ phải làm sao đây! Lão phu sao có thể nhẫn tâm nhìn sinh linh đồ thán? Chín tên hán tử Độc Cô thế gia nhà chúng ta, còn phải vì mấy trăm triệu sinh linh này mà chống đỡ một phiến sơn hà! Lĩnh tình cũng được, không lĩnh tình cũng chả sao, tóm lại đây là ý nghĩa mạng sống của Độc Cô Tung Hoành ta!