Quân Vô Ý mặt đỏ tía tai, thở phì phò cắn chặt răng.
- Cái thằng nhóc này, tiểu tử nhà người thật sự muốn ăn đòn sao?
Quân Mạc Tà cười ha ha.
- Tam thúc này, thẩm thẩm của con hiện đang làm gì? Chắc chắn không thể cả ngày ở cùng chỗ với thúc rồi!
Quân Vô Ý lộ ra ôn nhu trong mắt.
- Nàng hiện giờ còn không quan tâm đến ta, đang dồn hết tâm trí chăm lo cho các cô nhi kia, mời danh y từ xa tới, còn nói với ta tính toán xây một nơi thật to, tập trung toàn bộ những đứa bé lưu lạc từ khắp nơi về, thu xếp cho bọn chúng, bất kể có là thế nào thì cũng là trẻ con, cần được đối xử bình đẳng.
Quân Mạc Tà thở nhẹ ra.
- Nàng ta thật là một người tốt.
Rồi lại chợt lóe lên ý nghĩ, nói luôn.
- Nhưng mà tam thúc, có một việc cần chuẩn bị, sau này sẽ tiến hành, đó là chúng ta cần chuyển nhà! Rời khỏi Thiên Hương thành!
Quân Vô Ý giật mình.
- Vì sao? Sao phải rời đi? Đi tới chỗ nào chứ? Có cần thiết không?
- Tất nhiên là cần, chúng ta nên nhanh một chút dọn tới Thiên Phạt sâm lâm.
Quân Mạc Tà hít sâu một hơi.
- Con hôm nay tới đây chính là muốn bàn với thúc chuyện này.
Quân Vô Ý sắc mặt trầm trọng.
- Tam đại thánh địa sao?
- Đúng vậy! Chỉ có chỗ đó mới có thể an toàn.
Quân Mạc Tà hút một hơi sâu, hai chân mày nhíu chặt.
- Trước đây, tam đại thánh địa ở tuyết sơn đã bỏ ra chín vị tôn giả, sáu trăm cao thủ! Mà lần này ở Thiên Hương, cả chín vị thánh giả đều không có ai trở về. Thù hận lần này quả thật rất lớn, không còn con đường sống nào! Mà con lúc này, chỉ có thể bảo vệ thân mình, không có khả năng bảo vệ cả gia tộc!
- Nếu như tam đại thánh địa lại tới chỉ sợ vẫn giữ tác phong làm việc như cũ, không hề khác trước đây. Trước đây dù rằng nghiêm trọng nhưng không giống bây giờ là không thể vãn hồi! Lần này thiệt hại lớn như vậy, sau này nếu có hành động gì thì sẽ không còn coi thường chúng ta! Lúc đó nếu người không chết thì là ta vong, Quân gia thương vong sẽ là vô số kể!
Quân Mạc Tà bất đắc dĩ nói.
- Vậy nên lần này muốn tránh thương vong chỉ còn một cách duy nhất là lùi một bước! Đi vào Thiên Phạt sâm lâm! Thực thể, cũng chỉ có chỗ này mới có thể cho ta được yên tĩnh.
- Nếu thật đúng như vậy thì không chỉ có chúng ta phải rút lui, mà cả Độc cô gia, Đoan Mộc gia, Tư Không gia, cả Đông Phương gia cũng phải cùng lui lại.
Quân Vô Ý quả quyết.
- Tam Đại thánh địa dù không đụng được đến Quân gia thì những nhà này sẽ là đối tượng trả thù của họ! Nếu như họ xảy ra chuyện thì chú cháu ta lòng sao yên được?
Quân Mạc Tà thở dài.
- Tam thúc, đã không còn kịp rồi! Lần này chỉ có thể di chuyển những nhân vật trọng yếu tới Thiên Phạt sâm lâm! Chỉ cần bọn họ đi rồi, dựa theo sự cao ngạo của tam đại thánh địa, cho dù có không quản được thì cũng sẽ không ra tay với người bình thường đâu!