Trong đan điền của Quân Mạc Tà, đám khói tím kia ngày càng đậm đặc hơn, theo thời gian trôi từ từ hình thành nên một cơn lốc xoáy khác thường, cứ từ từ xoay tròn, xoay tròn. Màu tím trong Hồng Quân tháp càng giống như biển hợp lại từ trăm sông, là nơi hội tụ tinh hoa, tất cả cứ hướng trong cơ thể hắn mà nhanh chóng đổ vào!
Vòng xoáy kia ở đan điền cũng chuyển động từ chậm đến nhanh, càng lúc tốc độ càng mãnh liệt, dần dần tạo nên tiếng gió rít như đang giữa cơn lốc xoáy từ trong người hắn truyền ra, cứ ồ ồ ầm ầm tựa như mưa sa gió giật! Ai nấy nếu nghe phải đều chắc chắn kinh hồn táng đởm!
Ngay giữa lúc đất trời âm u như vậy, bỗng nhiên vang lên "Oanh" một tiếng thật lớn, nổ mạnh một cái phát ra từ trong đan điền của Quân Mạc Tà, tất cả khói tím cũng biến mất! Chỉ còn lại một cảnh vắng lặng, đìu hiu cô quạnh.
Quân Mạc Tà không khỏi thất kinh, nếu như đan điền từ giờ rỗng không thì chẳng phải công lực tất cả đều biến mất, không nhất thiết phải chơi ta như vậy chứ? Nhanh chóng vận chuyển công lực đi thông cách kinh mạnh dò xét đan điền thì quả thật, trong đan điền không còn chút gì cả, chỉ có một mảng mây mù màu xám tràn ngập trong đó, nhưng không thể điều động, không chút nhúc nhích. Toàn bộ linh lực đã hoàn toàn biến mất!
Ở trong đám khói bụi màu xám kia, lại đôi khi phát ra ánh sáng khác màu nhàn nhạt từ những điểm bé li ti như hạt bụi giữa hồng trần, nếu không để ý chẳng thể nào phát hiện ra.
Quả thực cảnh này rất giống như bầu trời tràn ngập sương mù, chỉ còn le lói những ánh sao mờ nhạt khẽ khàng chiếu lên Nguyên Anh bé bỏng, linh lực khổng lồ đã hoàn toàn không cánh mà bay!
Công pháp quái gì chứ, vốn là tự mình đột phá, lại mất hết toàn bộ linh lực? Cho dù có là "Phá trước lập sau, hủy xong đại thành" thì cũng không thể vậy chứ!
Quân Mạc Tà đang thắc mắc đủ thứ biến chuyển xảy ra trên người hắn nãy giờ, bỗng trong đầu váng lên một trận quay cuồng, tựa như ánh cầu vồng sau cơn mưa dông đen tối, ánh hào quang xé nát những đám mây đen bao phủ, từ trong đó phát ra mấy chữ cổ to, phát thẳng đến tim cũng như trí óc của hắn!
Món đồ chơi này đối với Quân thiếu gia cũng chẳng xa lạ gì, trước đây đã từng xem qua, đó chính là tâm pháp khẩu quyết tầng thứ năm của Khai Thiên Tạo Hóa công.
- Nước từ chốn hồng hoang, đất trời thần bí tạo thành. Sinh sôi nảy nở, mãi mãi không ngừng. Trời tách phần trời, đất giành phần đất. Sinh ra là tạo thành, phải có chết đi làm đối trọng. Kiếp người có chín khúc quanh, là số mệnh của tạo hóa. Hồn phách luân hồi có chín kiếp, đi suốt cõi hỗn độn hư vô...
Quân Mạc Tà từ chỗ u tối bỗng như hiểu được cái gì: Có thể xem như từ lúc này mình mới chính thức bước vào cánh cửa tu hành của Khai Thiên Tạo Hóa! Mà tầng thứ năm này cũng chính là vạch xuất phát! Khai Thiên Tạo Hóa công tuyệt đối không thể chỉ là loại công pháp tu luyện để đánh nhau bình thường! Cài tinh túy của nó chính là nằm gọn trong bốn chữ "Khai Thiên Tạo Hóa"!