Trì Thiên Phong phẫn nộ khiến cả khuôn mặt biến thành huyết sắc, tức giận đến mức cặp môi run run, run rẩy nói:
- Quân Mạc Tà, ngươi dùng nhiều âm mưu quỷ kế như thế, đem chúng ta bốn người người bức vào tuyệt lộ, hiện tại... ngươi cư nhiên còn có bộ mặt nói chúng ta đê tiện vô sỉ?
- Ngươi…ngươi còn có hay không nửa điểm nhục nhã? Còn có hay không nửa điểm lương tâm?"
Quân Mạc Tà ánh mắt lãnh đạm, tràn đầy băng lãnh nói:
- Các vị Thánh Giả, trước mắt bốn người các ngươi đều là sơn cùng thủy tận! ta tự nhiên sẽ không lừa gạt các ngươi, dứt khoát cho các ngươi một cái chết minh minh bạch, cam tâm.
Hắn dừng lại một chút, từ từ nói:
- Từ khi Quân Mạc Tà ta quật khởi ơt Thiên Hương Thành, chưa bao giờ nghĩ tới cùng người nào đối lập! Luôn luôn cho tới bây giờ, người không chọc ta ta không phạm người! Trong mắt ta Tam Đại Thánh Địa các người đều là ăn trên ngồi trước, ta cố nhiên sẽ không trèo cao, lại cũng không tùy tiện đi trêu chọc!
- Từ khi ta biết Tuyết Yên, Quân Mạc Tà ta mới biết được, nguyên lai nhân loại lại có một tràng đại kiếp nạn khó khăn, chính là các ngươi thường xuyên thầm thì nói chuyện về Đoạt Thiên Chi Chiến! Khi đó hai người chúng ta đã nhiều lần thương nghị, khi Đoạt Thiên chi chiến xảy ra, chúng ta ra sức như thế nào, ứng phó bất kể hi sinh như thế nào, cũng muốn đem Dị tộc kháng cự ở bên ngoài Thiên Trụ Sơn! Không chút so đo, khi đó, hai người chúng ta, đều cảm thấy được, cho dù có đem tính mạng mình vùi trên đỉnh Thiên Trụ Sơn, cũng xứng đáng.
Hắn nói tới đây, sắc mặt Trần Trùng không khỏi lộ ra một vẻ hổ thẹn. Hiển nhiên đoán được tiếp theo hắn nói đến là chuyện gì.
- Khi đó Tam Đại Thánh Địa lập kế đối phó với Tuyết Yên, tin tưởng rằng sớm đã có nguyên mẫu, cũng từng thực hiện qua; ngàn vạn lần không cần phủ nhận, nhiều năm trước đã có một lần, nói vậy trong lòng các ngươi hiểu rõ ràng chứ?
- Nhưng chúng ta vẫn chưa nghĩ đến trả thù, hoặc là nói, cho dù muốn trả thù, cũng phải sau khi Đoạt Thiên Chi Chiến diễn ra! Tuyết Yên một lòng một dạ mong muốn đại lục an ổn, nhân loại bình an, chuẩn bị cho Đoạt Thiên chi chiến, ta đối với hành động của các ngươi cũng rất xem thường, nhưng cũng không nói gì, ta lựa chọn ủng hộ…nhưng Tuyết Yên vì Đoạt Thiên chi chiến tranh thủ thời gian tu luyện, nhưng đổi lấy, cũng là càng sâu thêm thương tổn!
Nhưng, Quý Tộc Đường liên quan tới ta xuất hiện nghịch thiên đan, Tam Đại Thánh Địa các ngươi xuất ra hết các thủ đoạn lừa gạt bỉ ổi, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào! Cái này cũng chưa nói đến, vì Đoạt Thiên chi chiến, chúng ta nhịn! Nhưng các ngươi ngàn vạn lần không nên, đưa hơn chín mươi cao thủ xông vào Quân gia, muốn đẩy già trẻ Quân gia vào chỗ chết, cướp đi phương thuốc luyện đan…Sau đó, lại để chúng ta đi Đông Phương Thế Gia, trên đường đi thiết kế trùng điệp vây đánh!
- Quân Mạc Tà ta ở nhà, các ngươi xông vào Quân gia; Quân Mạc Tà ta đi đón mẫu thân, các ngươi mai phục lúc đi lúc về! Giết chóc trước sau hơn mười vạn dặm đường! Quân Mạc Tà ta ở trên Tuyết Sơn, một nhóm mai phục năm sáu trăm người mai phục sẵn sàng đón đánh! Ngay cả Thiên Hương bên này, cũng có chín vị Thánh Giả!
- Hồng nhan mà ta yêu thương nhất, cũng bởi vì các ngươi vây công, lại thêm lấy người nhà ta ra uy h**p, dùng loại thủ đoạn cực kì bỉ ổi, bị bắt ăn Thánh Vương đan, hương tiêu ngọc vẫn!
Quân Mạc Tà ha ha cười lên hai tiếng, cắn răng nói:
Trần Trùng, ngươi nói thử xem, nếu ngươi là ta ngươi sẽ làm thế nào? Hay là giơ cổ ra cho các ngươi chém mới tốt? Hay ta đối phó với các ngươi, thì thành đại nghịch bất đạo? Chính là đê tiện vô sỉ? Ta dùng cái gì chiêu số bỉ ổi vô sỉ, thực lực của ta không bằng, một mực dựa vào yếu điểm giao thủ với các ngươi, thì mới là quang minh chính đại sao? Các ngươi sử dụng chiêu số, dụng chưởng dụng kiếm giết người, ta dùng thủy, hỏa, thổ ra chiêu, thì ta bỉ ổi sao?
Trần Trùng im lặng không nói, đột nhiên ngửa mặt lên trời thở dài, trong lòng dâng lên nỗi hối hận lớn lao.
- Ngay cả các ngươi vẫn cứ khăng khăng cho rằng ta bỉ ổi, ta cũng người nói đạo lý với các ngươi, ta lại càng không để ý tới, vạn phần không để ý tới!
Quân Mạc Tà nghiêm túc nói:
- Thủy chung từ đầu đến cuối, ta chưa bao giờ nghĩ tới cố tình chủ động cùng Tam Đại thánh địa các ngươi đối địch! Nhưng các ngươi lại từng bước dồn ta đến bực này không chết không thôi! Tất thẩy đều là các ngươi tự chuốc lấy, cùng người có gì khác thường, cùng ta có gì đặc dị chứ?