Rõ ràng cảm thấy hắn dường như ở bên người, thế mà nhìn lại không thấy đâu! Loại cảm giác này, làm cho tứ đại thánh giả sợ hãi không thôi! Hơn nữa, bất thình lình có thể xuất ra đánh lén, lại phải vận công chống hỏa diễm xâm nhập! Bởi vì có Hỏa Long ở phía sau, vẫn như cũ không thể khinh thường! Hỏa Long như vậy, tin tưởng cho dù là Thánh Giả bị hãm thân bên trong, cũng sẽ chật vật không chịu nổi!
Bốn chạy một đuổi, Hỏa Long uốn lượn, chiếu rọi một góc trời hình thành sợi xích hồng sắc, đẹp đẽ lộng lẫy, làm cho trên thiên không, cảnh tượng vô cùng mỹ lệ!
Nhưng trong chuyện này lại ẩn chứa sát khí, mà bất luận kẻ nào cũng không thể tưởng tượng được!
Rốt cuộc, vượt qua bảy mươi dặm lộ trình, Hỏa Long rốt cuộc ở sau đã dừng lại!
Xem ra Long hỏa cũng có cực hạn, không thể mãi mãi truy theo những người kia!
Bốn người cấp tốc chạy trối chết rốt cuộc có thể thở dài một hơi nhẹ nhõm, phi thân chui vào một ngọn núi lớn ở gần, khi đến nơi, liếc mắt nhìn nhau, chỉ thấy ba người kia vẫn ở bên, lúc này mới cùng yên tâm.
Phía trước truyền đến thanh âm điếc tai nhức óc, ở trong núi này, có một thác nước khổng lồ! Thác cao hơn trăm trượng đổ xuống, âm thanh ầm ầm vang, dòng thác thật lớn còn mang theo từng khối băng chưa kịp tan ra, giống như ngọc thạch, từ trời cao rơi xuống, lọt xuống lòng hồ nhỏ, làm cho hồ nước ngập tràn sóng bọt sóng! Sau đó từ hai bên, cuộn trào mãnh liệt chảy xuống núi…
- Đoàn người đến thác nước kia, đánh tan khí tiết nóng nực này, mát mẻ một chút!
Trần Trùng lau mặt một cái, lúc trước chạy như bay!
Hắn nói lời này cũng hơi lạ, bây giờ đang là đầu mùa xuân, khí trời vẫn còn hàn lãnh. Lại có đám người cảm thấy nóng nực…
Ba người Trì Thiên Phong đi theo sau hắn, hướng về thác nước bay vút đi như một mũi tên. Bốn người ý nghĩ tương thông: ngươi có thể khống chế hỏa, vậy có thể làm gì? Nơi này đầy nước!
Nước lửa tương khắc! Cho dù ngươi có thể đốt chụi cả ngọn này, chúng ta cũng có đủ nước để ứng phó! Tới bên dưới thác nước, đối mặt với hỏa quang, chúng ta chẳng khác nào có thể chiếm được lợi thế!
Giữa không trung thanh âm khan khan vang lên tiếng cười ha ha, rồi quát:
- Tiểu bối Tam Đại Thánh Địa, các ngươi thấy lão phu có thể khống chế hỏa, liền muốn dùng nước đẻ khống chế sao? Thật sự là quá ngây thơ! Ếch ngồi dáy giếng, danh phù kỳ thực! Nhìn lão phu ngự thủy hãy nói, lại xem như thế nào! Đến lúc đó, cũng không nên hối hận!
Đám người Trần Trùng cùng nhau bay vút vào bên trong liếc mắt lại một cái, thầm nghĩ người này nói chuyện cũng chỉ hồ ngôn lộng quỷ! Nếu mà ngươi có được năng lực như vậy, há lại có thể nói ra sao? Bây giờ nói ra lời này, rõ ràng là không muốn chúng ta đi đến gần thác nước kia! Hừ hừ, chỉ có kẻ ngốc mới tin lời ngươi! Hơn nữa từ xưa tới nay thủy hỏa bất lưỡng lập!
Thủy cùng hỏa, vốn trời sinh tương khắc! Ngươi có thể khống chế hỏa, xác thực là bá đạo, nhưng từ thuộc tính tương khắc nói trên, làm sao ngươi còn có thể khống chế thủy! Đây là điều không thể tồn tại hay sao? Nếu ngươi có năng lực khác biệt…vậy thủy - hỏa trong thân thể ngươi đối công, ngươi từ lâu đã hôi phi yên diệt!