Lời nói của Trần Trùng, tất nhiên cũng tồn tại lý lẽ riêng!
Nhưng…nếu trên đời này mà tất cả mọi người tâm tư đều chiếu theo như thế, chuẩn theo quy tắc này mà hành sự, như vậy, toàn bộ thế giới này không khỏi đáng buồn một ít, thậm chí, không có tồn tại chỉ một người, cuối cùng kiên định!
Trong lòng chỉ có công danh lợi lộc, mất đi ranh giới giữa thiện và ác, ngay cả là Thánh Giả Thánh Vương, như vậy những người này cũng không có đáng để theo!
Câu nói kia "Không thẹn với lương tâm" không chỉ làm Lãnh Đồng hoàn toàn sụp đổ, cũng làm cho Quân Mạc Tà tự đáy lòng cảm thấy đau đớn: nếu vong ân bội nghĩa qua cầu rút ván đê tiện vô sỉ như vậy, chỉ vì tranh giành quyền lợi sao còn nói là không thẹn với lương tâm…Như thế, thì lão tử tình nguyện làm một kẻ tiểu nhân! Cả đời làm lưu manh!( NB: thà làm chân tiểu nhân còn hơn ngụy quân tử a)
Tiếp tục bước mười vạn bước, coi như lời nói của Trần Trùng thực có đạo lý, vậy lão tử, một nhà lão tử, còn có Thiên Phạt chúng thú đều phải để mặc ngươi xâu xé sao? Nào có đạo lý như vậy, đánh cuộc rằng: Chỉ có bảo đảm chắc chắn cuộc sống của mình mới tốt nhất, mới có thể nói đến thứ khác, nếu tính mạng mình còn không đảm bảo được, nhưng vẫn miễn cưỡng xuất lực, đây không phải là anh hùng, mà chỉ là người ngu!
Chỉ cần nghĩ đến Mai Tuyết Yên đại mỹ nhân phong hoa tuyết nguyệt, lại bị đánh thành cái bộ dạng này, bi phẫn trong lòng Quân Mạc Tà liền không kiềm chế được! *ứt chó không thẹn với lương tâm, sáng tạo lịch sử chó má! Có thể nói là như vậy, đầu sỏ làm ra tội lỗi này, mong muốn chuyện xấu xa như thế, thì lại còn kêu gào lên cái gì là "không thẹn với lương tâm", càng làm cho sát khí Quân Mạc Tà xông thẳng lên cửu trọng thiên! (Chín tầng trời) Trước mắt, Quân Mạc Tà lấy thủy chi lực là quá trình hấp thu nước, cũng đã gần kết thúc.
Không chỉ muốn đem nơi này đốt, đúng là còn một lý do nữa, Quân Mạc Tà vì Mai Tuyết Yên mà làm ra một nơi có thể tắm rửa rất tốt trong Hồng Quân Tháp
Không chỉ có tắm rửa, mà còn có thể tự do tự tại bơi lội, coi như đây là một phương thức tiêu khiển, trong thời gian rãnh rỗi của Mai Tuyết Yên. Bằng không, từ đầu đến cuối ở bên trong, cảm giác cô đơn lạnh lẽo này, cùng có trò tiêu khiển.
Quân Mạc Tà tuy rằng tùy thời có thể đi vào, nhưng hắn không có khả năng cả ngày bồi tiếp ở bên trong…Bên ngoài, còn có rất nhiều chuyện tình cần hắn đi làm…
Cho nên Quân Mạc Tà sớm hạ quyết tâm. Không chỉ có lần này làm ra hồ nước, còn có những thứ chơi đùa khác, mình cũng sẽ liên tục đưa vào trong…Cho dù Mai Tuyết Yên có ở bên trong bao nhiêu năm, mình cũng muốn cho nàng hưởng cảm giác khoan khoái thoải mái mà lại vô cùng đầy đủ! Đây cũng là điều duy nhất trước mắt Quân Mạc Tà có thể làm được.
Trong động còn bốn người hơi có phần thanh tỉnh, ai cũng không nói gì thêm. Đều ngồi một chỗ yên lặng uống rượu.
Sức rượu, cũng dần dần bốc lên, Lãnh Đồng vẫn như cũ ở một bên khò khò, trên mặt trong lúc ngủ say, lộ ra một tia thần sắc buồn bã nản chí ngã lòng như lúc trước…