Trần Trùng ánh mắt sắc nhọn b*n r* như hai mũi tên:
Mà chúng ta cũng không phải đơn thuần là ích kỷ! Chúng ta hàng năm chuẩn bị cho Đoạt Thiên chi chiến, làm như vậy là vì cái gì? Làm như vậy, chẳng lẽ chỉ vì chúng ta sao? Chúng ta là vì tất cả nhân loại! Toàn bộ thiên hạ muôn dân! Điểm này, chúng ta…không thẹn với lương tâm!
Trần Trùng bỗng nhiên thanh âm có một chút dán đoạn, sau đó mới tăng thêm khẩu khí, tựa hồ tiếp tục vì chính mình mà quyết bảo vệ ý kiến, cũng tựa hồ như đang nói với chính mình, ngay sau đó nói một câu:
Chúng ta chính là vì thiên hạ muôn dân! Vì nhân loại! Chúng ta không thẹn với lương tâm! Vô luận làm cái gì, đều nên làm, vô luận là ngoại tộc, hay Thiên Phạt huyền thú hoặc giả là cái gì khác, đều là tội ác, đều là tà ác!
Lời còn chưa dứt, Trần Trùng đã bưng bát rượu lên, ừng ực uống một hơi cạn sạch, hung hăng bỏ bát xuống, tàn nhẫn nói:
-Chúng ta cho tới bây giờ cũng không có ích kỉ, chúng ta không thẹn với lương tâm!
Những lời này, dường như là để thuyết phục Lãnh Đồng, nhưng cũng như để thuyết phục cho chính hắn! Hơn nữa, hắn đã làm được! Bát rượu kia rơi xuống vỡ nát, loảng xoảng rơi xuống mặt đất, phát ra âm thanh thanh thúy.
Lúc này, trong sơn động không có âm thanh nào khác, thanh âm rơi vỡ trống rỗng…
-Hảo!
-Một tiếng không thẹn với lương tâm! Ha ha ha…
Lãnh Đồng nở nụ cười quái dị, muốn tìm bát uống rượu, lại phát hiện bát rượu đã mất, đột nhiên đi đến một vò rượu còn nguyên, bóc lớp bùn bên ngoài, trực tiếp đưa lên miệng uống, mầu rượu xanh nhạt theo khóe miệng hắn chảy xuống, hô hấp của hắn dồn dập, bịch một tiếng vò rượu rơi trên mặt đất, năm mươi cân rượu, đều đã biến mất ở trong bụng hắn.
Lãnh Đồng nguyên bản là đang đứng thẳng run rẩy hai cái, chán nản ngồi xuống, hai mắt mơ màng, trong miệng lẩm bẩm: "Hảo, một tiếng không thẹn với lương tâm!" Đột nhiên hắn cứ như vậy mà lẳng lẳng ngồi. Ánh mắt ngây dại; chậm dãi chảy ra hai giọt nước mắt, tiếp theo, hắn cúi đầu lên hai đầu gối, đột nhiên cất tiếng khóc lớn! Một đời Thánh Giả, lại ở trước mặt người khác cất tiếng khóc lớn!
Một đời lòng tin, chính nghĩa khái niệm này đã sớm hình thành, không thể bị dao động, bị cái "không thẹn với lương tâm" này, tất cả đánh cho gục ngã!
Giờ khắc này, vị Ma Đồng Thánh Giả Lãnh Đồng này, bị một câu nói vô liêm sỉ "không thẹn với lương tâm", ngắn ngủn năm chữ này, đã bị đả kích hoàn toàn sụp đổ!
Trong lúc nhất thời, bốn người còn lại đều yên lặng không nói gì, trong sơn động, chỉ có Lãnh Đồng không kiêng nể gì khóc lớn, làm cho lòng người co thắt lại, cảm giác hai mũi cay cay!
Tiếng khóc, tin tưởng trên thế giới này mỗi ngày đều có nghe qua!
Nhưng, tiếng khóc của một vị Thánh Giả, cũng đủ cho lòng người rung động!
Lãnh Đồng, quanh năm đối với mọi thứ đều lạnh như băng, xử sự quả quyết, thủ đoạn gọn gàng linh hoạt! Quanh năm suốt tháng, cúng không nói đến một hai câu, một người như vậy, thế mà hôm nay thái độ khác thường lại nói ra ý kiến, tự mình tham dự tranh luận kịch liệt, cuối cùng vì tuyệt vọng mà lên tiếng khóc lớn!