-Nói đến cùng các ngươi căn bản là vong ân bội nghĩa!
Lãnh Đồng cười thảm nói:
-Không, không những là các ngươi, mà là chúng ta! Ta chẳng lẽ thoát sao, mọi người chúng ta căn bản đều là vong ân bội nghĩa! Còn muốn tìm một cái cớ đường hoàng! Không để cho người ta cười chê cho!
Lãnh Đồng cười lạnh, giọng kì quái nói:
Ba vị Thánh Giả Mộng Huyễn Huyết Hải, cùng nhau đi khi dễ một hậu bối chỉ tứ cấp Tôn Giả, không những không chiếm được thắng lợi, cư nhiên còn bị lôi xuống làm đệm lưng…
-Trần lão đại ngươi không cảm thấy chuyện này thật quá buồn cười sao? Nếu lời truyền là sự thật, vị Mai Tôn Giả kia tuy ràng bị thương nặng, nhưng thật ra vẫn chưa chết đi, ngươi nói xem, cùng Tam Đại Thánh Địa có ngày kết thúc chứ? Bị sỉ nhục hành hạ cũng đủ chết!
Hắn vừa nói như thế, bốn người nổi lên vẻ mặt xấu hổ.
Trì Thiên Phong miễn cưỡng cười nói:
-Lãnh huynh, ngươi chắc là có điều chưa biết, vị Mai Tôn Giả kia cuối cùng sử dụng chính là Thánh Vương đan do Thiên Phạt Thánh Vương ban đầu lưu lại, có thể làm cho thực lực bản thân chỉ trong nháy mắt bạo tăng gấp mười lần, mà khi chúng ta tận mắt nhìn thấy, Mai Tôn Giả lúc ấy lại đem ba khỏa cùng lúc ăn vào, lúc này mới có được thực lực kh*ng b*, lại có lôi kiếp phụ trợ, mới có năng lực chiến đấu, mà sau này, không những không còn xuất hiện chuyện xấu siêu cấp vượt gia đặc thù như vậy nữa, mà vị Mai Tôn Tôn Giả kia cũng không còn khả năng làm lại nữa!
-Ngươi xưa nay rất ít quan tâm đến thế tục hồng trần, dốc lòng tu luyện, điểm này từ trước đến nay dần dần làm mỗ bội phục, nhưng…trước khác nay khác, ngày trước, chúng ta Tam Đại Thánh Địa thực lực như thế nào, chẳng lẽ bây giờ còn cần dựa vào loại huyền thú mọi thứ đều không hiểu sao? Người, thủy chung mới là thiên địa chính thống, vạn vật chi linh! Nếu trước sau cần các loại đến bảo hộ…vậy, chúng ta làm sao có thể chấp nhận nổi?
-Lời này của ngươi ta hiểu rõ, ta cũng có thể lí giải, thân là nhân loại, Lãnh Đồng ta cũng có lòng kiêu ngạo, trong lòng ta cũng không muốn dùng ngoại lực đối kháng ngoại tộc, nhưng, cho dù không hề cần lực lượng Thiên Phạt, cũng không cần phải giệt sạch đi?
-Lúc trước, Thiên Phạt vì bình an của đại lục mà xuất ra lực lượng lớn nhất, các ngươi đều đã quên sao? Hiện tại chúng ta thực lực cường đại, muốn đem bọn họ vứt sang một bên sao?
Lãnh Đồng bực mình tức giận:
-Không cần Thiên Phạt Hung tham gia Đoạt Thiên Chi Chiến là một chuyện, khai chiến cùng với Thiên Phạt lại là chuyện khác, Chẳng lẽ chỉ bởi vì không cho Thiên Phạt tham chiến, thì phải đem bọn họ diệt sạch sao!?
Chỉ vì nhân loại, chúng ta tự nhiên có lòng kiêu ngạo của mình! Nhưng còn có một điều, chư vị huynh đệ Thánh Giả cũng cần biết, nhân loại là đáng quý nhất, chính là chúng ta so với loài thú còn có lương tâm!
-Hiện tại chúng ta tự tay g**t ch*t đồng minh có ân trên vạn năm với chúng ta, ha ha ha…Thử hỏi các vị, chúng ta còn có là người không?
-Chúng ta vốn cũng không muốn như vậy, có thể Thiên Phạt tất cả đều nguồn gốc dã thú! Cho dù biết rất rõ ràng không cần dùng đến lực lượng của bọn họ, bọn họ cũng sẽ vội vàng đi Thiên Trụ Sơn! Cho dù là khiêu khích, nhưng bọn huyền thú đầu óc đơn giản cũng chỉ có thể nói ra những lời khó nghe…