: Sói
Lắng tai nghe, hai người kia tựa hồ như đang tranh luận vấn đề gì đó, khiến cho Quân Mạc Tà có chút kinh ngạc: thánh giả cũng cãi nhau sao? Cái này... Thật bất khả tư nghị a?
"Khương Quân Tập! Ngươi đã được ra ngoài, vậy còn không đi làm việc của ngươi đi, cứ đi theo chân lão phu làm gì? Ngươi không thấy phiền à?" Cái đầu Trì Thiên Phong hiển nhiên biến thành to như cái đấu, cũng không cần mặt mũi mạnh mẽ lên án, bởi vì lão bị quấn chân đến nỗi sắp phát điên, nào còn suy nghĩ tới chuyện lễ số.
"Đi theo Trì đại ca làm sao lại phiền chứ, ai ôi, Trì đại ca, mới vừa rồi ngài nói sai rồi, ngài hẳn là phải gọi tiểu muội Khương Quân Cơ mới đúng..." Khương Quân Tập thẹn thùng ôm mặt, trong lúc đó còn lét lút vứt một cái mị nhãn phong tình vạn chủng ỏn à ỏn ẻn nói: "Trì đại ca... Hừ... Ngài mà còn gọi tiểu muội là Khương Quân Tập nữa... Người ta không thèm đi theo nữa... Người ta rất ủy khuất a..."
Khương Quân Tập u oán nói… Trì Thiên Phong lảo đảo một cái rồi dừng bước, chỉ cảm thấy cả người nhiệt huyết cũng bị giận đến nỗi sôi trào...
Quân Mạc Tà ẩn thân giữa không trung đầu tiên là trợn mắt há hốc mồm, cũng cảm thấy toàn thân nổi lên một trận sởn gai ốc... Đây chính là vị âm dương thánh giả Khương Quân Tập kia sao? Xác thực là khác người a... Quả nhiên làm cho người ta chỉ cần liếc mắt sẽ nôn mửa cả đời! Lý Du Nhiên hình dung tuyệt không sai! Yêu nghiệt, quá yêu nghiệt a! "Ai..." Trì Thiên Phong ngửa mặt lên trời thở dài, một cỗ cảm giác so với chết còn thống khổ hơn tràn ngập toàn thân.(NB: thật đáng sợ)
Không, sống qua mấy trăm năm thánh giả cao nhân đã sớm nhìn thấu sinh tử, sinh tử bất quá chỉ là chuyện nhỏ, nhưng há có thể đánh đồng với chuyện trước mắt? Nhưng câu nói kia nói như thế nào cũng...Giống như Con cóc nằm úp không cắn người cũng làm cho người có cảm giác nôn mửa!
Mà vị âm dương thánh giả Khương Quân Tập này lại còn ác hơn, làm cho người ta cảm thấy kinh khủng hơn gấp 10 lần, gấp trăm lần, nghìn lần... Dù sao con cóc chỉ là loài vật, nếu như không thích có thể một cước đá văng đi, nhiều lắm thì chỉ buồn nôn một chú...tNhưng vị này, không những còn buồn nôn hơn con cóc, mà còn khó ứng phó hơn nhiều, dứt ra không được, cho dù đánh cũng không chết, dù sao người ta cũng cùng cấp bậc thánh giả với mình!
Thương thiên a, đại địa a, các vị thần phật a, có thể cứu ta hay không, ném một đạo sấm sét xuống g**t ch*t tên buồn nôn này đi, thật sự nếu không được, vậy đánh chết ta đi, ta thật sự không chịu được nữa rồi!
Trì Thiên Phong run rẩy quay người lại, dùng một loại khẩu khí hết sức thê lương nói: "Khương Quân Tập... Ta còn phải đi kiếm rượu, nếu ngươi không có chuyện gì mà nói... Trước tiên có thể đi tới chỗ khác chơi... Cho dù là đi dạo thanh lâu sở quán... Cũng không thành vấn đề, chỉ cầu ngươi không đi theo lão phu nữa... Có được hay không?"