: Sói
Cho nên Quân Mạc Tà tất phải giữ vững biểu hiện của mình, giống như lúc trước, khi ở cùng với Mai Tuyết Yên mới được! Hơn nữa không chỉ có lấy thuyết pháp tự thân, còn phải lấy cả Cửu U Đệ Nhất Thiếu ra làm ví dụ... Mục đích chính là loại bỏ đi nỗi băn khoăn trong lòng Mai Tuyết Yên! Dù sao hiện tại Mai Tuyết Yên vừa mới chịu qua kiếp nạn gần như diệt vong, chính là thời điểm mẫn cảm nhất, cũng là lúc yếu ớt nhất!
Quân Mạc Tà hi vọng vốn là nhìn thấy một Mai Tuyết Yên tràn đầy tự tin nhiêt huyết, hắn không hi vọng lưu trong lòng Mai Tuyết Yên bất kỳ bóng ma nào! Vì thế Quân đại thiếu gia phải dốc hết sức! Cho nên Quân Mạc Tà chẳng khác gì đang trải qua một trận đại chiến! Tuyệt đối không thể thua!
Lần này dưới sự trợ giúp của Quân Mạc Tà, một người thông minh như Mai Tuyết Yên há lại không hiểu? Quân Mạc Tà làm hết thảy mọi chuyện cho mình, mỗi một câu nói, mỗi một động tác, bao hàm ý nghĩa gì, trong lòng Mai Tuyết Yên đều biết rõ! Cho nên nàng cuối cùng mới cảm tạ.
Đúng vậy Mai Tuyết Yên ta cố nhiên là toàn tâm toàn ý với Quân Mạc Tà, nhưng Quân Mạc Tà đối với ta không phải là không chân tình thực lòng? Đã bao giờ có nửa điểm giả dối? Nhân sinh như vậy, vô luận là vì Huyền thú hay là con người, cả đời này cũng không uổng! Mai Tuyết Yên rất thỏa mãn, nàng cũng nghĩ sẽ không làm cho Quân Mạc Tà thất vọng! Mai Tuyết Yên ta cũng sẽ tự thắng bản thân! Trở lại là đỉnh phong! Ta sẽ xứng với Mạc Tà!
Quân Mạc Tà nghênh ngang ra khỏi kinh thành, triển khai Âm Dương Độn, nhanh như tia chớp bay đi. Hắn giống như là một tia chớp vô hình! Vượt qua cả tốc độ âm thanh, không hề kiêng sợ lướt đi, hắn muốn tìm tới chỗ ẩn thân của dám người tam đại Thánh Địa! Thù này hắn không thể bỏ qua được! Ở một ngọn núi nhỏ cách phía nam Thiên Hương thành không xa, Đám người đang tụ tập tại đó, nói tới chỗ này, cũng không xa lạ gì với Quân Mạc Tà!
Nơi này đúng là nơi ban đầu hắn cướp Nỏ gân huyền thú của Nhị hoàng tử, cũng là chỗ này hắn đã giải quyết mấy sư huynh đệ của Lý Du Nhiên, mà kỷ niệm khó quên nhất cũng là ở chỗ này, lần đầu tiên đại chiến Huyết Kiếm đường, người không biết chuyện không nghĩ ra, mảnh đất nho nhỏ này đã chứa biết bao khoản nợ máu!
Ban đầu Quân Mạc Tà quấy rối một phen khiến đám cây cỏ vốn tươi tốt ở đây biến thành một mảng hoang vu, càng khéo chính là ngày đó Quân Mạc Tà mai phục nhân mã cố ý chuẩn bị đi ra khỏi sơn động sơn động, lúc này chỗ đó lại là nơi ẩn thân của mấy vị tam đại Thánh Địa.
Chuyện này nếu để cho Quân đại thiếu gia biết, nhất định sẽ cứng lưỡi lại! Chuyện thiên hạ đúng là thật trùng hợp, cũng không thể trùng hợp như vậy chứ? Nhưng sự thật quả thật là như thế!
Nhưng mà trùng hợp một cách đánh ngạc nhiên là chỗ ngồi hiện tại của Trần Trùng lại vừa vặn với chỗ lúc trước Quân Mạc Tà ngồi, thật ra điều này cũng không hoàn toàn là trùng hợp, bởi vì không gian trong sơn động mặc dù không nhỏ, nhưng cũng chỉ có vị trí này là thoải mái nhất, duy có nơi này, muốn nằm thì nằm, muốn ngồi thì ngồi đều rất dễ dàng, là kẻ đứng đầu như Trần Trùng, không thể không ngồi ở chỗ này.