Nói xong những lời có chút ẩn ý, Quân đại thiếu gia buông lỏng tay ra, chậm rãi lau tay lên quần áo nhị hoàng tử.
Quân…Quân…Quân…Mạc Tà, ngươi muốn làm…muốn làm…gì vậy?
Nhị hoàng tử hai hàm răng đánh vào nhau kêu canh cách, sợ hãi lui về phía sau.
Hắn tuy rằng sợ hãi, nhưng cũng hiểu được, kêu lên, quả nhiên là không có ý nghĩa rồi, lấy thực lực truyền kỳ như Quân Mạc Tà, giết mình giống như giết con kiến cũng không tốn sức mấy!
- Đừng lùi, nếu lùi nữa ta chắc chắn ngươi sẽ lên nóc tủ ngửi hoa quả!
Quân Mạc Tà mỉm cười.
- Được rồi như vậy mới ngoan. Ta hỏi ngươi, ngươi có nguyện ý làm hoàng đế hay không?
- Ngươi…có ý tứ gì?
Dương Đán hoảng sợ nhìn hắn, khi nghe đến ba từ "Làm Hoàng Đế" trong ánh mắt, đột nhiên lộ ra một tia cháy bỏng khó có thể che dấu.
- Chỉ cần ngươi làm tốt vài việc, ta sẽ đưa ngươi lên ngôi vị hoàng đế!
Quân Mạc Tà ánh mắt sáng quắc, mang theo một loại khẩu khí mê hoặc, đứng ở trước mặt nhị hoàng tử nói:
Quyết không nuốt lời! Mê Hồn đại pháp!
Tuy rằng chỉ vận dụng lực lượng tinh thần lực rất ít, chỉ để kích động dã tâm rất lớn trong lòng nhị hoàng tử, không phải là để khống chế hắn; nhưng nhị hoàng tử tinh thần lực thuộc dạng yếu ớt ra sao? Bây giờ lại đang trong trạng thái cực kỳ hoảng sợ. Làm sao có thể ngăn cản nổi Quân Mạc Tà mà cưởng giả đều có thể bị mê hoặc trong Mê Hồn đại pháp chứ?
Chuyện gì? Ngươi cứ nói! Chưa có chuyện gì ta làm không được! Chỉ cần ngươi cam đoan đưa ta lên ngôi vị hoàng đế, chuyện gì ta cũng có thể làm!
Trong mắt nhị hoàng tử, vẻ sợ hãi chậm rãi biến mất, thay vào đó, chỉ còn toát lên dã tâm cuồng nhiệt! Ngôi vị "Hoàng Đế" hai từ này, hoàn toàn làm khát vọng nội tâm trong ba mươi năm của hắn điên cuồng sôi trào!
Thậm chí không cần tiếp tục biện pháp mê hoặc, Nhị hoàng tử chính mình đã muốn hưng phấn lên. Đúng là không mất sức mà nhận lời.
Đúng là đồ ăn hại! Ngay cả ta cũng không nghĩ tới lại có loại ăn hại như thế!
Quân Mạc Tà trong lòng thầm mắng hai câu, làm một hoàng tử, mà đem thân chính mình giầy xéo đến loại tình trạng này, Dương Đán không thể nói là hậu vô lai giả, nhưng cũng là tiền vô cổ nhân rồi*, nếu không phải hiện tại hắn hùng phong nan chấn, phỏng chừng đã sớm giết hết người rồi…
(*) Không thể nói là hậu vô lai giả, nhưng cũng là tiền vô cổ nhân: Sau này có thể có, nhưng từ trước đến giờ chưa có ai.
- Thật ra ta chính là cung cấp cho ngươi một phương pháp đơn giản nhất, chỉ cần ngươi giết Dương Cầu cùng Dương Hiệt, sau đó tự tay g**t ch*t Dương Hoài Vũ!
- Quân Mạc Tà ta cam đoan, ngươi nhất định có thể ngồi trên long kỷ (Ghế vua ngồi) đó! Hoàng thất Thiên Hương, con nối dõi bị diệt hết, chỉ còn duy nhất lại ngươi! Phương pháp đơn giản như vậy, ngươi không nghĩ đến sao?
Quân Mạc Tà trầm thấp nói, trong giọng điệu tràn ngập mê hoặc đến cực điểm!
- A?
Nhị hoàng tử trong nháy mắt ngây người!
- Từ xưa đến nay, người thành đại sự, không câu nệ tiểu tiết, vị hoàng đế nào mà không tâm ngoan thủ lạt! Nếu ngay cả đối thủ cạnh tranh cùng mình cũng không nỡ giết, cũng không dám giết, thì sao ngươi có thể làm hoàng đế duy ngã độc tôn?