Quân Mạc Tà lẩm bẩm, cũng không có tăng thêm âm thanh nhưng Lý Du Nhiên chợt cảm thấy rùng cả mình trong lòng lãnh khí dâng trào, nhịn không được thân mình giật nảy lên một cái.
Chính là nhìn thấy ánh mắt Quân Mạc Tà liền giật mình, hướng về phía mình nhìn một cái, Lý Du Nhiên đột nhiên hiểu được mình làm như vậy, thật vẫn còn có chút đoán trước được. Hơn nữa, trong lòng còn có chút vui vẻ…
- Hiện tại những người này đi đến nơi nào vậy?
Quân Mạc Tà trầm ngâm một hồi rồi nói:
- Nếu bọn hắn còn trong Vương phủ, ngươi căn bản là không có đảm lượng nói ra lời này.
Lý Du Nhiên toát mồ hôi, nói:
- Người quang minh chính đại không nói tiếng lóng, từ sau cuộc chiến đêm đó, Mộng Huyễn Huyết Hải ba tên Thánh Giả tất cả bị diệt, mà các Thánh Giả khác cũng có mấy người vì bị kiếm khí của Mai Tôn Giả, lôi kiếp thiên uy mà bị thương, bọn họ càng sợ hãi bị huyền thú liều lĩnh trả thù, trạng thái chưa hoàn toàn sung sức bọn họ vị tất có thể toàn mạng, cho nên suốt đêm liền ra khỏi thành! Bây giờ, đã ở nơi nào không rõ!
Trong ánh mắt Lý Du Nhiên, ẩn chứa một tia tự giễu. Bởi vì, khi bọn họ đi khỏi, cũng không có thông tri cho mình, càng không muốn mang mình đi theo. Điều này có thể nói trong mắt trong lòng họ không coi mình ra gì, hoặc căn bản mình chỉ làm bọn họ thêm vướng tay chân mà thôi!
Chính mình, ở trong mắt bọn họ từ đầu đến cuối chỉ là một người không quan trọng gì, loại râu ria tôm tép! Một khi giá trị lợi dụng đã không còn, là có thể ném sang một bên! Hoàn toàn không cần quan tâm đến sống chết của mình!có chết cũng không màng!
Nhưng ta chưa chắc đã không bằng các ngươi! Thậm chí, tâm trí của ta càng thêm siêu việt hơn xa các ngươi! Các ngươi dựa vào cái gì mà đối đãi với ta như vậy? Ta tuy rằng giết không được các ngươi, nhưng, người khác có thể! Ta nương sóng đẩy thuyền, tất nhiên có thể đẩy nhanh kỳ hạn chết cho các ngươi! Hiện tại ta chỉ là tiểu nhân vật, nhưng sẽ khiến các ngươi cực kỳ hối hận!
Ngay cả là con kiến, cũng có cơ hội cắn chết voi! Ngàn vạn lần không nên, các ngươi không nên mưu đồ với Lý Du Nhiên ta! Đây là nguyên nhân căn bản thay đổi tâm tính Lý Du Nhiên!
- Nguyên lai là bọn họ từ bỏ ngươi! Đáng thương vì ngươi bị vứt bỏ a!
Quân Mạc Tà thầm nở nụ cười. Đã hiểu rõ nguyên nhân làm sao hôm nay Lý Du Nhiên lại hợp tác như thế. Trước khi đến đây, hắn còn tính toán phải động tay động chân một phen…
Bọn họ hiện tại rất có thể tụ tập cùng một chỗ, tập hợp lực lượng mạnh nhất mưu đồ ứng biến. Cho nên nếu ngươi muốn trả thù, lúc này cũng không phải là thời cơ tốt! Dù giết được địch, nhưng bên mình cũng hao tổn lực lượng rất lớn!
Lý Du Nhiên hoàn toàn không để ý đến Quân Mạc Tà nhìn có chút vui sướng khi người gặp họa, nên tiếp tục nói:
Biện pháp tốt nhất, là chia ra mà tiêu diệt.
Ngươi nếu tự tiện hiện thân, tạo thành mục tiêu cho bọn họ. Bọn họ tất nhiên sẽ rất nhanh chuẩn bị đối phó với ngươi, rất có thể sẽ tiếp tục dùng một ít phương pháp bỉ ổi đối phó với ngươi, giống như đã dùng để đối phó với Mai Tôn Giả, ta thực sự tin tưởng, nếu đối phó với ngươi, cũng sẽ đồng dạng hữu hiệu! Khó lòng phòng bị! Vào đoạn thời gian này, ngươi tốt nhất làm ra một loạt dấu hiệu giả tạo, làm cho bọn họ vẫn nghĩ rằng ngươi không ở trong Thiên Hương thành…Hơn nữa, còn để cho bọn họ có điều kiêng kị và dè chừng, không dám nhằm vào người nhà của ngươi. Điều này ngươi cần phải suy nghĩ biện pháp thật tốt, sau đó mới làm cho bọn họ giảm bớt tính cảnh giác, thuận lợi cho ngày sau âm thầm ra tay!