"Chỉ cần ta còn một hơi thở, người liền không thể chết! nếu ta đi trước, ngươi cũng sẽ không chết! Quên người? những lời này, lưu lại đến kiếp sau rồi hãy nói! Không! kiếp sau cũng không được nói" Đời đời kiếp kiếp đều không cho nói"
Một tiếng sét đánh, phía xa xa Ưng Vương Hoán Phi Nhi trong nháy mắt đã đứng bên cạnh hai người, đột nhiên chấn động toàn thân, thấy bộ dạng thê thảm của Mai Tuyết Yên không khỏi quỳ trên mặt đất thất thanh nói "Đại tỷ... Ngươi thế nhưng thật sự... Ngài tại sao như vậy a.
." " Ưng Vương ngươi đi về trước đi: Quân Mạc Tà cũng không quay đầu lại, bình tĩnh nói: " Nói cho các huynh đệ liên can đại tỷ ngươi không có việc gì, ta mang nàng đi chữa thương!"
Ưng vương cả người chấn động, kinh hỉ nhìn Quân Mạc Tà thất thanh hỏi: "Là thực? Đại tỷ đại tỷ đã sử dụng…" Đã thấy Quân Mạc Tà liên tục gật đầu! Lúc này đây hắn đã quyết đinh rồi! Coi như Hồng Quân Tháp sẽ bị hủy hắn cũng phải cứu Mai Tuyết Yên Không! Không! Có thể! Không! Có! Nàng!
Ưng Vương lưu luyến liếc mắt nhìn hai người một cái, rốt cục giương cánh bay lên. Hắn biết vô luận là sinh hay tử không gian này là của đại tỷ và tỷ phu! Chính mình ở chỗ này không thích hợp! hắn cũng không muốn ở lại quấy rồi thâm tình hai người, cho nên hắn lựa chọn bay đi. Lấy tâm tình của hắn phi thường muốn lưu lại chiếu cố đại tỷ… " Mạc Tà nhất nhất nhất nhất nhất" Mai Tuyết Yên dịu dàng nở nụ cười "Tà quân phu quân! Cám ơn người ta muốn đời đời kiếp kiếp nắm tay ngươi"
Quân Mạc Tà cả người chấn động, đây là lần đầu tiên Mai Tuyết Yên gọi hắn là phu quân! Cũng là người thứ nhất ở thế giới này xưng hô với hắn là nữ tử!
Tuyết Yên… ái thê của ta… Chúng ta nhất định nắm tay nhau mà chết, nàng phải sống tiếp cuộc đời còn lại!" Quân Mạc Tà đột nhiên trong lòng đau xót, hai hàng nước mắt vui mừng chảy xuống, đem khuôn mặt mình gắt gao dán lại khuôn mặt tươi cười của Mai Tuyết Yên, đôt nhiên cảm thấy trong lòng phát ra một cỗ cảm giác, tựa hồ như không thể thở được,một cảm giác ngạt thở tới cực điểm mãnh liệt.
"Chờ một lát ngươi hãy đi đi, để ta một mình thôi" Mai Tuyết Yên cầu xin nói, thân thể của nàng cảm thụ được lực lượng đang dần biến mất " nhưng nàng vẫn như cũ vẫn lưu luyến cố giữ lấy một hơi thở nam tử trên người Quân Mạc Tà, buồn bã nói: "Ta không hy vọng ngươi xem đến ta... Người kia bộ dáng... Cầu ngươi..." " Mặc kệ nàng là bộ dạng gì, nàng cũng là thê tử của ta!" Quân Mạc Tà bá đạo nói, không có... một chút nào thương lượng!
Mai Tuyết Yên trong mắt hiện lên một tia thỏa mãn, thấp giọng nói: "Ta... Thỏa mãn... Thật sự thỏa mãn... Mạc Tà, buông ta xuống đi, cầu ngươi... Ta không muốn ngươi xem ta biến thành dạng kia... Không để cho ta hận ngươi! Cầu ngươi!"
Quân Mạc Tà kiên định ôm nàng, trong họng cúi đầu gào thét:"Không được! Không được! Không được! Không được! muốn cho ta buông ngươi ra dời này kiếp này, dời sau kiếp sau, đời đời kiếp kiếp không bao giờ buông, ngươi hãy bỏ cái tâm ý đấy đi!"
Mai Tuyết Yên trên mặt lướt lên một trận đỏ mặt kiều diễm, thở dài một tiếng, không nói gì, dùng hết sức lực cuối cùng đem khuôn mặt của mình cọ xát trước lồng ngực Quân Mạc Tà, đột nhiên lệ châu ngừng rơi, cả người kịch liệt rung động, nghẹn giọng nói:" Mạc Tà… ta hi vọng ngươi nhớ rõ Mai Tuyết Yên, không cần nhớ rõ ta… Đừng cho bọn hắn chứng kiến ta nhất nhất r nhất nhất nhất van cầu ngươi nhất nhất nhất nhất nhất nhất van cầu ngươi nhất nhất nhất, nhất nhất "
Một tia lực lượng cuối cùng cũng từ trên người nàng rút đi, rút cục cũng mang đi tia sinh mệnh cuối cùng!