Bao nhiêu năm qua, Mai Tuyết Yên luôn luôn chú ý tới toàn cục. Nhưng đây là lần đầu tiên nàng có ý định hủy diệt Tam Đại Thánh Địa.
Nói cho cùng, an nguy đại lục, thiên hạ chúng sinh, có quan hệ gì với ta đâu? Ta chỉ là huyền thú thôi mà. Chúng ta bất quá là huyền thú mà thôi. Ngay cả khi nhân gian bị hủy diệt, trăm họ lầm than bởi dị tộc, kẻ nào dám tiến vào Thiên Phạt?
Nhiều năm trước vì lời hứa hư vô mờ mịt, vì thiên hạ chúng sinh, ta đã trả giá quá nhiều. Đổi lại được cái gì? Chúng ta Thiên Phạt lấy thân huyền thú vì nhân loại bảo vệ một bầu trời, vì sao lại không ngừng bị hãm hại, chém giết? Luôn gặp phải tình thế nguy hiểm sinh tử? Chúng ta một mực muốn cứu giúp nhân loại nhưng vì sao nhân loại lại muốn giết chúng ta?
Đúng, chúng ta muốn cứu vớt muôn dân thiên hạ. Nhưng bị thủ đoạn tồi tệ hãm hại lại chúng ta. Không từ một thủ đoạn nào giết hại chúng ta. Xâm phạm chúng ta. Vong ân bội nghĩa đối phó chúng ta. Vì sao chúng ta lại bị đãi ngộ như vậy? Vì cái gì? Vì cái gì? Vì cái gì?
Thế gian nói rằng, phàm là người đều có lương tâm. Thiên địa đều có công đạo. Nhưng những người này lương tâm ở đâu? Lúc chúng ta gặp bất công thì thiên địa công đạo ở đâu? Mai Tuyết Yên muốn điên cuồng. Trong lòng của nàng chỉ có ý nghĩ đó.
Chiến hữu ngày xưa của mình lại chèn ép mình dồn vào tuyệt cảnh, lấy tính mạng của huynh đệ uy h**p mình, lấy tu vi chín vị Thánh Giả uy h**p một Tôn Giả như mình. Đã từng vạn năm vinh nhục cùng nhau, từng kề vai chiến đấu. Mà bọn hắn lại hóa ra người như vậy?
- Ha ha ha, buồn cười, buồn cười.
Mai Tuyết Yên thê lương, thét vang, cười vang, bi ai, phẫn nộ, không cam lòng.
- Các ngươi không xứng.
Mai Tuyết Yên phẫn nộ rống to, ánh mắt sáng như điện, thế nhưng so với tia chớp trên bầu trời còn muốn sáng hơn. Nàng nhìn đám tám tên đang co rúm người lại, thân hình bay vút lên, hét lớn một tiếng
- Các ngươi! Không xứng.
- Mọi người phân công nhau lui lại, nàng ta số mệnh đã hết, mọi người không cần phải chiến đấu thêm nữa.
Trần Trùng luống cuống tay chân thoát khỏi một kiếm của Mai Tuyết Yên, cả người rung động liên hồi. Công lực Mai Tuyết Yên tựa như càng lúc càng tăng.
Trần Trùng liếc mắt nhìn lôi điện trên không sợ đến vỡ mật. Nếu trong chiến đấu lại gặp phải thiên kiếp thì hậu quả thế nào, đám Thánh Giả này hiểu rõ hơn ai hết.
Chạy? Nào có dễ như vậy. Đã lập mưu nhắm vào ta thì phải chịu hậu quả đi. Mai Tuyết Yên trong mắt tràn đầy tuyệt vọng, cười lạnh. Thân mình giống như điện quang cấp tốc chớp động, chợt lóe rồi tắt. Oanh, dưới thân pháp của nàng, đạo lôi điện thứ nhất đánh vào khoảng không, trên mặt đất, bụi quay cuồng, xuất hiện một cái động sâu không thấy đáy. Trên trời lôi vân lóe lên, có tới ba đạo lôi điện cuồng mãnh trước sau đánh tới.