Trên bầu trời, cự chưởng ngày càng gần. Miêu Vô Cực trong mắt lóe ra thần sắc tàn nhẫn. Một chưởng này đúng là tuyệt học thành danh của hắn. Khai Sơn chưởng.
Danh hiệu Khai Sơn Thánh Giả chính bởi vì một chưởng này mà có. Hắn nắm chắc mười phần, một chưởng này bổ xuống Mai Tuyết Yên tất sẽ ngọc tan hương vẫn, oan uổng mà chết. Mà nhiệm vụ của Tam Đại Thánh Địa trong chuyến đi này cũng xem như hoàn thành một nửa.
Nhưng ngay một khắc này, Mai Tuyết Yên trên người đột nhiên dâng lên khí thế kinh thiên mãnh liệt dị thường, từng đợt từng đợt phát tán ra ngoài. Chỉ nghe "Oanh" một tiếng vang giòn, trong nháy mắt, không gian Miêu Vô Cực bày ra bị phá tan.
Vẫn chưa dừng lại, cứ như vậy tiếp tục lan tỏa, hơi thở cuồng bạo như nộ hải triều dâng mãnh liệt dâng lên xung quanh. Hai người quyết chiến trong rừng cây, toàn bộ cây cối trong thời gian nháy mắt này đều gãy hết, bị hất bay ra xa.
Thật giống như một rừng cây đột nhiên bị dời đi.
Nháy máy, toàn bộ biến thành một vùng đất trụi lũi. Ngay cả một ngọn cỏ, một cái rễ cây cũng không còn. Bụi đất đầy trời, trông như một con thổ hoàng sắc cự long, nhanh chóng bay lên, che kín bầu trời.
Mai Tuyết Yên hình thái đại biến.
Mái tóc dài của nàng đột nhiên thẳng tắp dựng đứng lên, giống như một cái cây hướng thẳng trời xanh, "bực" một tiếng, nàng sờ lên mái tóc, toàn bộ đồ trang sức, ngọc trâm, đột nhiên nứt toác hóa thành bột phấn.
Mà tu vi của Mai Tuyết Yên cũng trong nháy mắt nhanh chóng thăng cấp, Tôn Giả tứ cấp trung kỳ, Tôn Giả đỉnh cấp, sau đó tiếp tục thăng tiến, tốc độ như núi lửa bộc phát, trong chớp mắt đã đạt đến Thánh Giả cấp một, nhưng vẫn không dừng lại, một lần nữa tăng lên.
Thánh Giả cấp một sơ cấp, Thánh Giả cấp một trung kỳ, rồi cứ tiếp tục cho đến Thánh Giả nhị cấp cảnh giới. Lúc này mới đình chỉ. Mẹ nó chứ, quả thật là b**n th**.
Trong mấy cái nháy mắt thời gian so với hiện tại, lại có thể từ Tôn Giả tứ cấp thăng đến Thánh Giả nhị cấp. Ba khỏa Thánh Vương đan uy lực không ngờ lớn đến như vậy.
Mà lúc này trên bầu trời, lôi vân như tỉnh ngộ, theo bốn phương tám hướng ập tới. Kinh lôi chớp lên tụ tập một chỗ, vô số điện quang mang theo lực lượng hủy diệt thiên địa xuất hiện ở giữa không trung, không chút trì hoãn, thậm chí không có dấu hiệu báo trước, cứ vậy nổi lên, nhanh chóng đánh thẳng xuống. Điên cuồng lao xuống giống như ngân xã vũ điệu (DG: ý nói là lôi điện đánh xuống nhiều quá giống như cả đoàn rắn đang múa - di chuyển).
Mái tóc của Mai Tuyết Yên chầm chậm rơi xuống, một tiếng gầm điên cuồng, âm thanh buồn bã, bi tráng, gần như tuyệt vọng của Phượng Hoàng khóc cho Cửu Tiêu, như vĩnh biệt cùng năm tháng, cáo biệt lần cuối.
Một đạo kiếm quang dày đặc sắc bén chưa từng có theo tay Mai Tuyết Yên dâng lên, cuồng bạo xuất ra, trong nháy mắt hóa thành một đạo kim quang cầu vồng mang theo khí thế hủy thiên diệt địa, có thể so với kiếp vân ngay trước mặt, to hơn một trượng, uy mãnh không lường được, hung hăng chém về phía tám người. Một kiếm chém ngang Bát Đại Thánh Giả.