Miêu Vô Cực nét mặt bình tĩnh, ánh mắt như điện, lăng không trong màn đêm đen, giọng đả kích nói:
- Mai Tôn Giả, chẳng lẽ ngươi thật không hiểu nguyên do bên trong? Ta sở dĩ ra tay với Đông Phương Vấn Tâm chính là muốn dụ ngươi ra mặt. Hiện giờ ngươi nếu đã ra rồi thì nàng ta tự nhiên sẽ không có việc gì. Ngươi cũng không cần ở đây châm chọc, chẳng lẽ ngươi cho là bằng ba người chúng ta còn có thể bị lời nói của ngươi chọc giận sao? Coi như ngươi có thể chọc giận chúng ta đi, rồi ngươi có thể làm được gì nữa?
- Dụ ta đi ra? Chỉ sợ không phải chỉ có như vậy?
Mai Tuyết Yên hừ lạnh một tiếng, nói:
- Ngươi cần là dụ ta ra tay công kích bọn ngươi trước, đây mới là ý muốn chính của các ngươi. Chỉ cần ta ra tay trước các ngươi liền có lý do để bỏ qua minh ước khi xưa, hợp lực giết ta ngay chỗ này, có đúng không? Việc bịt tay trộm chuông như vậy thật khiến cho người ta chê cười. Chẳng qua, ta vẫn còn một câu muốn hỏi, Thiên Phạt rốt cuộc trở thành cái gai trong mắt Tam Đại Thánh Địa các ngươi từ khi nào? Như thể không thuận theo thì không buông tha? Ngươi lần trước tính kế, hiện giờ lại có tam đại Thánh Giả cùng nhau bố trí cạm bẫy giết người này. Ba vị nếu đã tự hạ thấp thân phận mình, bố trí cạm bẫy này thì hãy nói cho ta biết lý do chính đi.
Miêu Vô Cực hai mắt hơi nhíu lại, vẻ mặt bất động lạnh nhạt nói
- Tốt, Mai Tôn Giả nếu đã hỏi, bản tôn phá lệ sẽ nói cho ngươi biết. Quả thật Thiên Phạt từ xưa tới này chưa từng làm sai chuyện gì. Nhưng sai cũng bởi vì Thiên Phạt.
Hắn nói những lời này rất mâu thuẫn nhưng Mai Tuyết Yên lại hiểu rõ từng chữ một.
Nàng cười thảm, thê lương nói:
- Không sai Thiên Phạt không có sai nhưng sai bởi vì Thiên Phạt. Miêu Vô Cực ngươi nói những lời này có thể đại biểu cho Tam Đại Thánh Địa không?
Thiên Phạt không có làm sai nhưng sai cũng bởi vì Thiên Phạt. Những lời này làm cho Mai Tuyết Yên tâm lạnh như băng. Sai chính là Thiên Phạt, là huyền thú, không phải là nhân loại. Hàm ý này biểu hiện rõ ràng trong câu nói vừa rồi.
Miêu Vô Cực trầm ngâm một hồi mới nói
- Mai Tôn Giả, ta kính ngươi là một đời bá chủ, ngươi đã hỏi, ta vì không muốn làm cho ngươi chết không minh bạch nên mới phá lệ nói ra. Hiện giờ ngươi đã là kẻ sắp chết, cần gì phải hùng hổ doạ người như thế?
Đối với câu hỏi sắc bén của Mai Tuyết Yên, Miêu Vô Cực không thể trả lời, cho dù biết cũng không dám trả lời.
Hắn biết nếu trả lời thẳng thắn thì sẽ mang đến biến đổi lớn kinh thiên thế nào. Loại hậu quả này, nhất là trong hoàn cảnh không sáng tỏ như hiện tại, cho dù là vị Thánh Giả Miêu Vô Cực này cũng không gánh nổi. Huống chi, hắn cũng không có tư cách nói mình có thể đại biểu cho Tam Đại Thánh Địa.
Ma Đao Thánh Giả Vũ Thiên Hồn đang vẫn đứng một bên, thản nhiên nói
- Đương nhiên, Mai Tôn Giả nếu không dám đánh một trận vậy thì hãy lui về bên trong Thiên Phạt Sâm Lâm, ta cũng chỉ cần đem Đông Phương Vấn Tâm đi, chờ Quân Mạc Tà đến gặp mặt.
Ánh mắt hắn thâm thúy như xuyên phá bầu trời đêm, nhìn chăm chú trên người Mai Tuyết Yên, nói
- Ngươi yên tâm, đối với Đông Phương Vấn Tâm, chúng ta vẫn còn thương hại cho một nữ nhân bình thường đã mất trượng phu. Nàng ta nhất định có thể sống tốt. Chỉ sợ là sau khi Quân Mạc Tà chết, nàng ta vẫn như cũ có thể sống đến trăm tuổi.
Lời nói thật cay độc, sắc bén, hắn chính là sợ Mai Tuyết Yên không ứng chiến, nên mới khích tướng
- Đánh? Có gì mà không dám?
Mai Tuyết Yên sắc mặt kiên quyết, ngay cả Đông Phương Vấn Tâm không xảy ra chuyện gì thì nàng cũng không thể để cho địch nhân ở trước mặt mình mang mẫu thân Quân Mạc Tà đi, cũng chính là bắt mẹ chồng của mình đem đi.
Nếu là như vậy, Mai Tuyết Yên sao còn thể diện ở lại Quân gia? Tam Đại Thánh Địa dùng chiêu thức này đúng là trúng ngay mệnh môn của Mai Tuyết Yên. Không thể không đánh. Nhất định phải đánh một trận. Nhưng là một trận chiến mười phần chết cả mười.